Bài đăng phổ biến

Thứ Năm, ngày 02 tháng 8 năm 2012

Nghịch Tử (Mẹ và Con) Đọc & Cảm Nhận 4

Nghịch Tử (Mẹ và Con) Đọc & Cảm Nhận 4

Tôi thu xếp về quê ngay trong buổi sang hôm sau. Dạy them hay học them đều là những việc có thể trì hoãn được. Trên xe về tôi suy nghĩ nhiều, có lẽ bố mẹ lại cãi nhau, tôi đoán vậy. Trước đây mỗi khi cãi nhau mẹ chỉ khóc một mình, tôi có hỏi thì mẹ cũng chẳng nói gì, quen như vậy rồi.

Tôi về đến nhà, ngôi nhà quen thuộc mà sao hôm nay lặng lẽ quá, lá cây rụng xuống sân trước nhà cũng không ai quét nữa, rơi lả tả khắp nơi.. Tôi thường hay chạy loăng quăng ở sân, quét những chiếc lá ấy khi chiều xuống…
Mẹ tôi ngồi trong phòng tôi tự bao giờ, có vẻ như mẹ chờ đợi tôi về, mẹ biết tôi sẽ về…
- Bố đâu rồi mẹ? Tôi hỏi.
Mẹ không nói, hất hàm về phía phòng bên ngụ ý rằng bố đang bên phòng bố mẹ.
Nhìn phòng của tôi, tôi biết mẹ đã ngủ ở phòng tôi một thời gian, có cả màn, quần áo, gối.. của mẹ ở phòng tôi. Có lẽ bố về ở đây cũng lâu rồi, có lẽ mẹ và bố ngủ riêng. Chẳng bao giờ như thế, dù đánh cãi nhau thế nào bố mẹ tôi cũng chưa bao giờ ngủ riêng như thế. Lần này…
Bố thấy tôi về, thò đầu ra khỏi phòng hỏi: “Con đã về rồi à?”

Chẳng để cho tôi nghỉ ngơi sau 2 tiếng đi xe từ xa về, bố tôi kêu tôi ra phòng khách nói chuyện.
Mẹ tôi cũng ra luôn.
- Bố không có thời gian, bố rất bận nên bố muốn giải quyết nhanh để mọi chuyện êm thấm.
- Chuyện gì vậy bố?
- Bố mẹ sẽ làm đơn ly hôn và sẽ bán nhà trong tháng này. Bố mẹ định cứ thế tiến hành không cho con biết nhưng mẹ nói con giờ đã lớn, cũng cần cho con biết, để con đỡ shock.
- Sao lại như thế? Bố mẹ dù không còn tình cảm nhưng đã cam chịu nhau đến giờ này rồi, sao bây giờ lại như thế? Bán nhà thì con ở đâu?
- Tình cảm không còn nên giải thoát con à, cái gì đến sẽ đến, chẳng qua là khi nào, sớm hay muộn thôi. Còn chuỵên bán nhà thì bố cũng không muốn nhưng khi li hôn thì cũng phải chia thôi, bố sẽ thu xếp một ngôi nhà nhỏ cho hai mẹ con.

Vậy là rõ rồi, cái gì đến cũng đến. Tôi cũng không nói gì them, mẹ cũng chỉ ngồi im lặng, còn bố tôi thì thao thao bất tuyệt về kế hoạch hậu li hôn. Tôi chán chẳng muốn ở nhà them, bố tôi bảo sẽ ở nhà đến khi nào tìm được người mua nhà.
Tôi bảo mẹ chỉ ở nốt đêm nay, chiều mai tôi đi luôn vì học hành công việc. Tuy không nói nhưng mẹ hiểu tôi không muốn ở nhà. Chuyện bán nhà là chuyện lớn, chuyện bố mẹ li dị lại càng lớn hơn…
Bố mẹ muốn tôi về để nói chuỵên đó, cũng đưa ra nhiều sự lựa chọn cho ngôi nhà mới của tôi. Nào là về quê ngoại, nào là mua một căn nhà ở ngoại ô chỗ tôi học, nào là mua căn nhà nhỏ ở gần cty mẹ tôi làm.
Tôi cũng chẳng quan tâm lắm, ở đâu cũng vậy, chẳng còn tha thiết điều gì nữa…
Tôi tắm rửa qua nhà thằng bạn chơi cho khuây khoả, ở nhà nhìn thấy nhau không ai nói gì càng them bức bối.
Tôi tôi cũng không về, tôi ngủ ở nhà bạn, định hôm sau về thu xếp đồ đi luôn. Bố mẹ cũng chẳng hỏi tôi ở đâu, mẹ biết tôi ở đâu nên cũng không gọi điện ,tôi cũng không điện về nhà…

Cả đêm hôm ấy tôi nghĩ nhiều nên không ngủ được, tôi không nghĩ đến chuyện bố mẹ li dị, vì sống như thế này, sống trong vỏ bọc này mãi cũng chán, tôi chỉ nghĩ ngôi nhà mới sẽ ra sao, hay là đưa mẹ lên chỗ tôi học? Nhưng…

Sáng hôm sau tôi về nhà khi đã gần trưa. Chỉ có mẹ ở nhà. Bố tôi đi tới mấy chỗ bất động sản vì việc bán nhà cũng lên toà án luôn, mẹ tôi bảo thế.
Tôi ngồi xuống cạnh mẹ:
- Mẹ định thế nào ạ?
- Còn thế nào nữa, mẹ cam chịu đến ngày hôm nay cũng vì con, vì để có tiếng tốt cho gđ chúng ta, để con có bố, mẹ không mang tiếng không chồng, nhưng thôi con à…
- Sao bố lại như thế? Bao nhiêu năm rồi có vậy đâu?
- Bố không nói nhưng mẹ biết bố mày lại cặp bồ với một con khác ở công trình mới, nghe nói nó là kế toán ở công trình mới về, chưa chồng.
- Sao mẹ biết? Tôi hỏi
- Chính con kia (người vợ hai của bố) cho mẹ biết. Nó bảo bố cũng bỏ rơi mẹ con nó mấy tháng nay từ khi đi công trình mới. Cái con mới này nó ghê lắm, nó nắm thóp bố, đòi danh phận. Hơn nữa nó biết bố sai phạm một số cái vì nó làm kế toán nên càng khó cho bố. Bố cần tiền để thu xếp mọi chuyện.
- Vậy mẹ định mua nhà mới ở đâu?
- Mẹ cũng chưa biết nữa, có lẽ mẹ sẽ về quê ngoại. Ông bà già rồi mà lại làm phiền, mẹ đau lòngquá.
- Sao mẹ không ở lại đây? Còn công việc của mẹ nữa mà.
- Mẹ chuyển công tác được mà. Ở đây cũng ngại với hang xóm.
- Có gì mà ngại hả mẹ. bao nhiêu năm rồi, ai cũng biết cả.

Tôi biết mẹ tôi rất trọng lễ nghĩa danh dự. Lần này biết bố tôi có người mới mẹ cũng không như trước nữa, cũng không đau khổ khóc lóc nữa, tôi cũng vậy, tôi cảm thấy bình thường… Mọi thứ đã trở nên vô cảm.
- Con định bao giờ đi?
- Chiều con đi luôn mẹ à, con không muốn ở nhà trong hoàn cảnh này.
- Mẹ gọi con về vì con bây giờ cũng lớn rồi, cũng cần biết mọi thứ và đưa ra những ý kiến. Chuyện li dị thì sớm mộn cũng sẽ xảy ra, mẹ không còn cảm giác với bố con nữa, nhưng còn chuyện bán nhà thì mẹ không muốn. Ngôi nhà này gắn bó với mẹ, nhiều kỉ niệm. Cũng ở nơi đây con ra đời, nơi mẹ con chúng ta đã có những ngày hạnh phúc…
- Nơi mẹ và con bắt đầu cho những tội lỗi. Tôi thêmvào.
- Con ở nhà them một thời gian nữa, để xem tình hình thế nào đã. Mẹ ở nhà thế này buồn lắm. Mắt mẹ buồn buồn…
Tôi lưỡng lự nửa muốn đi, nửa muốn ở lại. Đi vì tôi không muốn nhìn thấy bố hang ngày giáp mặt, ở vì tôi thương mẹ. Mấy hôm nay có lẽ mẹ không ngủ được, mắt mẹ thâm quầng.
Tôi ôm mẹ vào long, ngay tại phòng khách, ngoài đường xe cộ vẫn đi lại…
- Hay mẹ lên ở với con, hai mẹ con dựa vào nhau mà sống.
- Mẹ lên thành phố làm sao được, còn công việc, rồi lấy gì mà sống.Con thì chưa đi làm, mới chỉ là sinh viên năm nhất.
Mẹ nói cũng đúng, tự nhiên tôi thấy mình bất tài quá… Học hành thì chẳng ra đâu vào đâu…
- Mẹ vẫn bị xổ huýêt à? Tôi hỏi nhỏ.
- Con bận tâm làm gì, từ nay không nhắc về chuyện ấy nữa.
- Vâng, vậy con ở lại vài hôm rồi con đi. Tôi nói.
Bố tôi đầu giờ chiều mới về, có vẻ như công việc diễn ra suôn sẻ, thấy ông rất vui. Buổi tối ăn cơm, chẳng ai nói với ai câu gì, tôi chỉ muốn qua nhà bạn ngủ mặc dù tôi rất muốn ở gần mẹ. Nhưng chẳng lẽ có nhà mà cứ qua nhà bạn ngủ hoài. Mẹ tôi vẫn vậy, ở nhà bà chỉ mặc chiếc váy quen thuộc, vừa kín đáo, vừa gợi cảm…
Đêm đến mẹ không qua phòng bố ngủ mà ngủ lại phòng tôi. Tôi giục mẹ qua phòng bố, không để bố ngủ một mình như thế, nếu tôi không ở nhà thì không sao, đằng này… Bố tôi cũng gọi mẹ tôi qua, nhưng mẹ bảo mẹ không qua, đã gửi đơn li dị, từ nay không còn tình cảm gì hết, tôi thấy mẹ nói thế khi đang ở dưới bếp.
Bố tôi cũng chẳng quan tâm mẹ ngủ ở đâu, tôi ngủ ở đâu, vì tôi từ nhỏ đã ngủ với mẹ nên ông ấy cũng chẳng bận tâm lắm. Hơn nữa ông ấy cũng mệt sau một ngày mệt mỏi nên đặt lưng là ngủ.
Tôi kêu mẹ về phòng bố mãi không được, đành để mẹ ngủ tại phòng mình. Mỗi người mỗi góc, không như khi chỉ có hai mẹ con ở nhà. Nếu bố không ở nhà có lẽ tôi đã ôm mẹ mà ngủ rồi. Tôi cũng không nghĩ đến chuỵên đó nữa, cũng chẳng phải là một vài lần mà khao khát mẹ nữa…

Gần sángtôi mới choàng tay qua ôm mẹ, mẹ cũng chẳng nói gì…

Sáng hôm sau khi tôi chuẩn bị chở mẹ đi chợ thì có một người khách đến nhà tôi, vị khách làm tôi và mẹ bất ngờ vô cùng. Đó là người vợ hai của bố. Bà ta mang theo cả đứa bé kia, đứa em cùng cha khác mẹ với tôi, nó giống bố tôi như đúc…
Trước đây khi biết bố tôi ngoại tình với người đàn bà này, mẹ tôi có đến tận nơi gặp, cũng đánh lộn, cũng đánh ghen, cũng chửi bới… Nhưng thời gian qua đi, mẹ tôi cũng buông xuôi, thậm chí sau những gì đã xảy ra, mẹ tôi và người đó thỉnh thoảng cũng lien hệ. Cũng tại bố tôi lừa dối người kia, nói là chưa có gđ chứ người kia cũng hoàn toàn không có lỗi. Nhưng dù thế nào, mối quan hệ giữa mẹ tôi và người đàn bà ấy cũng chẳng khấm khá hơn là mấy…

Tôi ngạc nhiên vì người đàn bà đó đến nhà tôi nhưng tôi cũng đoán được lý do của cuộc viếng thăm này là gì. Lịch sử lại lặp lại. Vậy thôi.
Những gì mẹ tôi trải qua bây giờ người đàn bà ấy phải chịu. Tự nhiên tôi thấy thương đứa bé kia quá. Nó cũng như tôi ngày xưa, có lẽ thế… Nhưng dù sao nó cũng được sống cùng bố từ nhỏ, có lẽ nó không phải nghe những lời cay nghiệt từ lũ bạn không biết suy nghĩ như tôi. Tôi cũng không biết sau đứa bé này còn ai khổ vì bố tôi không nữa… Đúng là những thứ mong manh đều dễ vỡ. Họ đến với nhau bằng sợi dây mong manh, giờ nó dễ dàng dứt…
Bố tôi ngạc nhiên không kém khi người đàn bà đó đến, thường thì người đàn bà đó chỉ đến bên nội tôi thôi.
Đã mấy tháng rồi bố tôi không về thăm mẹ con họ, cứ mải theo tình nhân mới ở công trình mới nên bà ấy đến tìm đến để ba mặt một lời cho rõ rang.

Không khí thật căng thẳng, người đàn bà kia cũng là người ghe gớm, còn mẹ tôi thì chỉ im lặng. Đơn giản vì giữa bố mẹ tôi đã không còn gì nữa. Bố tôi kêu tôi đưa đứa bé đi chơi, vì bố tôi không muốn tôi biết sự thật cũng như câu chuyện của họ.
Tôi cũng chẳng muốn nghe, ngày xưa tôi nghe quá nhiều rồi.

Gần trưa mẹ đi tìm tôi đưa đứa bé về để họ về, bố tôi cũng đi luôn, chẳng ai ăn uống gì. Cũng chẳng còn tâm trạng nào mà ăn với uống.

Họ đi rồi chỉ còn tôi và mẹ ở nhà, mẹ ngồi thừ ở phòng khách không nói gì. Lẽ ra mẹ phải vui nhưng tôi thấy mẹ buồn buồn..
- Sao cô ấy lại đến tận đây hả mẹ? Tôi giả vờ hỏi.
- Con biết mà. Cô ấy cũng như mẹ ngày xưa. Tội cho đứa bé, nó còn nhỏ quá.
- Sao bố lại đi cùng họ? Bố không ở nhà lo thủ tục li hôn và bán nhà à?
- Cô ta khác mẹ con à, cô ta không để cho bố yên đâu. Cô ta biết nơi bố làm việc, vì ở công trình trước cô ấy quen nhiều người làm cùng bố. Cô ấy nói bố chỉ có hai sự lựa chọn, một là quay về với mẹ con cô ấy, hai là nếu bỏ họ theo con bé kế toán trẻ đẹp kia thì phải đưa một khoản tiền lớn gọi là chu cấp cho con. Nêu không cô ấy sẽ lên tận công trình làm ầm lên, như thế bố sẽ rất khó sống. Nhất là bây giờ công việc của bố không được trôi chảy lắm.
- Sao ngày xưa mẹ không làm như thế? Giờ lại còn phải bán nhà nữa.
- Con biết tính mẹ mà.
- Sao con thấy mẹ không vui khi bố bị như thế?
- Mẹ thấy thương người kia, thương cho đứa trẻ vô tội.
- Chứ không phải mẹ thương bố à? Tôi hỏi thử long mẹ.
- Thương gì chứ, cái gì cũng có giá của nó. Người nhà anh em của cô ấy muốn gặp bố nên bố phải về để giả quyết, xem ra bố con cũng không yên rồi… Mẹ thở dài..

Tôi ăn tạm ít bánh mỳ rồi dọn dẹp nhà cửa, mấy hôm nay nhà cửa bừa bộn quá. Tôi nhớ lúc hai mẹ con nghịch nước ở vườn ướt hết, rồi cảnh hai mẹ con quan hệ ở vườn. Tự nhiên tôi thấy nóng trong người.

Buổi tối trước khi đi ngủ tôi thấy mẹ lẽo đẽo bê đồ của mẹ từ phòng tôi qua phòng bố mẹ. Tôi giằng lấy: “Mẹ ngủ với con nhé~” Tôi nài nỉ…
- Thôi con à, mẹ mệt lắm. Mẹ cũng mới xổ huyết xong, mẹ không muốn uống thuốc nữa.
- Mẹ chỉ nghĩ là con muốn ngủ cùng mẹ vì chuyện đó thôi à? Tôi gắt lên
- Nếu không vì chuyện đó con cần gì ngủ cùng mẹ?
- Con nhớ mẹ. Tôi vừa nói vừa giằng lấy những thứ trên tay mẹ. Mẹ cũng không buông ra.
- Thôi, con đi ngủ đi. Nếu cứ thế này, sẽ có lúc mẹ không kiềm chế được mình mất.. Mẹ cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn tôi.
- Con hứa mà… Tôi nài nỉ.

Cãi qua đẩy lại cuối cùng mẹ cũng thua tôi, vốn dĩ là vậy mà. Vốn dĩ mẹ luôn nhường tôi, từ nhỏ đã vậy rồi.
Mẹ lặng lẽ ôm chăn màn, gối vào phòng tôi rồi quay lưng lại, tôi cũng giữ đúng lời hưá, quay lưng lại với mẹ rồi ngủ ngon lành.

Bố đi rồi nhà chỉ có hai mẹ con nhưng tôi cảm thấy thoải mái vô cùng, tôi có thể tự do làm những việc mình thích, tự do đi lại dọn dẹp nhà cửa, tự do trêuđùa với mẹ. Tôi cũng chưa muốn lên thành phố, tôi muốn ở nhà xem tình hình thế nào, bố định ra sao…
Buổi chiều tôi thường đi đá bong với lũ bạn ở quê đến muộn mới về. Mẹ thường nấu cơm chờ tôi về mới ăn.
Tôi rất vui vì mẹ cũng thanh thản hơn từ khi bố tôi đi. Mẹ cũng hóm hỉnh cười đùa mỗi khi tôi pha trò. Bữa cơm tối mẹ gắp cho tôi thật nhiều. Tôi cũng luyên thuyên kể chuyện học hành, chuỵên đi dạy.
- Tối nay mẹ lại ngủ cùng con nhé. Tôi nhắc nhở.
- Lại vậy rồi… Mẹ tủm tỉm.
- Con đã hứa là làm được mà.
- Mẹ tin con nhưng con cũng lớn rồi, hai mẹ con không thể ngủ cùng mãi thế này được.
- Con còn nhỏ mà hì hì…

Vô tình tôi để rơi chiếc đũa xuống bàn ăn, tôi cúi xuống nhặt vô tình tôi thấy quần lót đỏ của mẹ vì mẹ mặc váy ở nhà. Mẹ cũng không để ý nên hai chân mẹ dang rộng, đùi mẹ thật to, trắng ngần. Tôi thấy mu mẹ nhô cao sâu thăm thẳm. Tôi không thể mãi nhìn được nên đành ngậm ngùi nhặt đũa lên rôi tiếp tục ăn nhưng đầu tôi không còn trong sang như vừa nãy nữa…
Ăn xong tôi mẹ giúp mẹ rửa bát, mẹ rất vui vì lâu rồi tôi mới như thế.
Đi ngủ, mẹ lại quay lưng lại, mẹ nằm sát vách, tôi mãi không ngủ được vì hình ảnh ấy cứ ám ảnh tôi, dày vò tôi. Nhưng đã hứa với mẹ rồi…. Hứa làm gì để gió xô đi…?
Tôi trở mình lien tục vì không ngủ được, mẹ biết nhưng cứ vờ nằm im. Mẹ cũng chưa ngủ được.
- Con có chuyện gì à? Sao không ngủ? Cuối cùng mẹ cũng mở lời.
- Con chết mất.
- Sao thế?
- Con muốn ngủ nhưng cái này không cho con ngủ?
- Cái gì thế?
Tôi nắm tay mẹ đưa vào chim tôi đã cứng ngắc. Mẹ giật tay lại.
- Con lại bắt đầu rồi đấy. Lại quá đáng rồi đấy.
Mẹ giận dỗi như con gái mới lớn, quay lưng lại, nằm sát vào bên trong.
- Con đùa mà. Tôi nịnh mẹ như ngày xưa.
Mẹ không nói, nhẹ nhàng đưa tay ra sau mông kéo váy xuống sát hơn nữa, sợ tôi nhìn thấy mông mẹ sẽ náy sinh tà ý.
Tôi cũng quay lưng lại và cố gắng chợp mắt. Nhưng khổ nỗi cứ nhắm mắt vào là mở ra ngay.
Tôi trằn trọc, trằn trọc, thở dài…

Mẹ thấy vậy nằm sát lại tôi, nắm tay tôi: “ Tại mẹ, tại mẹ mà con thế này, mẹ đưa con vào đời sớm quá. Lẽ ra tuổi của con bây giờ lo ăn lo học chứ không phải kiềm chế tính dục của mình thế này”.
Tôi cũng quay người lại, tôi cũng định nói với mẹ rằng cuộc sống đôi khi không như mẹ nghĩ, tuổi của tôi bây giờ, bạn bè tôi đầy đứa đi chơi gái, đi matxa hoài nhưng tôi sợ nói ra mẹ sẽ lo lắng, lo cho tôi, tôi muốn mẹ giữ hình ảnh đẹp về tôi. Thực ra nếu không có mẹ, có lẽ tôi cũng đã mấy lần theo chân bạn bè đi tìm gái rồi.
- Không mẹ à, tại con thôi.
- Tại sao lại tại con?
- Vì con đã làm khổ mẹ, làm khó cho mẹ. Lẽ ra…
Mẹ thò tay xuống xoa chim tôi, thấy nó mềm oặt mẹ cười:
- Vậy là hết rồi nhé, giờ ngủ đi.
Hoá ra mẹ dùngchiêu nói chuyện để tôi quên cảm giác ham muốn đi…
- Không, con bắt đền mẹ đấy. Tôi nắm tay mẹ dí chặt vào chim tôi day day để cho nó cứng lên trở lại.
Mẹ cũng không bỏ tay ra, để tôi đưa qua đưa lại cho nó cứng lên. Một lúc nó đã cứng trở lại, tuy không hết cỡ nhưng đủ để tôi tự hào.
Mẹ chủ động lấy tay tôi đặt lên mu mẹ, làm lại như tôi đã làm với mẹ, chẳng mâý bướm mẹ tôi đã ươn ướt.
Đúng là nam nữ cạnh nhau thì không biết điều gì sẽ xảy ra.
- Con yêu mẹ. Lâu rồi tôi mới nói thế.
Mẹ không nói, tay mẹ, tay tôi vẫn xoa lên bộ phận sinh dục của nhau. Tôi sợ tôi ra mấtd vì tay mẹ rất mềm mại. Tôi không xoa ở ngoài quần lót nữa mà thò hẳn vào trog mẹ mà vuốt mấy sợi lôngdài. Chiếc đèn ngủ trong phòng tôi rất sang, tôi có thể nhìn rõ mặt mẹ lúc ấy, mờ mờ ảo ảo như tiên nữ.
- Con dậy tắt điện đi. Mẹ bảo.
- Thôi, con ngại lắm, hơn nữa con muốn thấy mẹ cơ.
- Thôi mà, mẹ không quen sang thế này.
- Có phải lần đầu đâu mẹ, con thấy hết rồi mà.
- Chính vì thấy hểt rồi nên mẹ mới ngại. Con dậy tắt đi..
Tôi khó chịu trong long, đứng dậy tắt điện ngủ đi, trời tối như mực. Tôi chỉ thấy mẹ mờ mờ, khuôn mặt và đùi mẹ trăng trắng.
Tôi đè lên người mẹ, mẹ thủ thỉ trước khi tôi lột chiếc áo ngủ mẹ ra: “Mẹ không uống thuốc tránh thai hang ngày lâu rồi, mẹ cũng không còn viên thuốc khẩn cấp nào nữa…
Tôi hiểu mẹ nói thế có ý gì, mẹ sợ… Mẹ muốn tôi cho ra ngoài.
- Mai con đi mua thuốc tránh thai khẩn cấp cho mẹ được mà… Tôi vừa nói vừa hôn lên ngực mẹ và tay kia thì sờ nắn bướm mẹ rỉ nước…
- Con bị sao vậy? Ở đây ai cũng biết nhau, con định giết mẹ hay sao mà nói thế?
- Sao mẹ không uống thuốc tránh thai hang ngày?
- Bố mẹ lâu lắm không còn quan hệ, bố thì đi suốt, mua về làm gì? Mua về để ở nhà nếu bố biết thì biết ăn nói sao? Vợ chồng ngày nào cũng quan hệ mới dung thuốc ấy, thỉnh thoảng thì dung khẩn cấp. Mà mẹ không dung khẩn cấp nữa đâu, mẹ xổ huyết mất ngày, mệt lắm.
- Xổ huyết thì có quan hệ được không mẹ?
- Không con à, bẩn và dễ nhiễm trùng lắm.
Tôi biết thế nên nhất định sẽ cho ra ngoài, tôi cũng sợ mẹ xổ huýêt một phần, một phần tôi sợ trong mấy ngày sau không được quan hệ với mẹ nữa.
- Con cho ra ngoài nhé. Mẹ nhắc lại.
- Vâng. Con hứa.
Tôi chẳng mất nhiều thời gian để tìm lại nơi tôi được sinh ra dù trời tối. Thực ra trời tối thế này lại có lợi cho tôi, tôi cũng không ngại ngùng, có thể làm gì mình muốn. Tôi dập lien hồi, vừa dập vừa xoa vú mẹ..
Mỗi lần dập xuống là mỗi lần mẹ tôi rên khẽ. Còn tôi thì rên to hơn, mẹ thở đều hơn.. Tim tôi đập mạnh hơn…
- Sao mẹ khít thế?
Tôi lấy hết can đảm nói cảm nhận của mình.

Mẹ không nói gì, không trả lời, chỉ xoa xoa lưng tôi như mọi khi. Đơn điệu quá…
Nhưng tôi cũng không thể đòi hỏi mẹ mình nhiều hơn, những gì trải qua thế là ngoài sức tưởng tượng rồi.
Dập một lúc tôi mệt quá, nằm phục lên mẹ một lát cho lại sức, mẹ đẩy tôi xuống nằm ngửa ra, đưa tay nắm chim tôi thủ dâm cho tôi, có lẽ mẹ muốn tôi ra nhanh. Mẹ chỉ cầm phân trên tôi sóc sóc, tôi đưa tay mẹ xuốn hai hòn bi căng cứng bên dưới, mẹ mân mê nó… Chim tôi ướt đẫm nước của mẹ, dính cả tay tôi khi tôi chạm vào nó. Tôi cũng lần mò tìm bướm mẹ rồi đưa cả ngón tay vào trong lỗ mà ngoáy. Mẹ rên khẽ…
Tôi tìm được mổng dốc của mẹ, day day lên đó, mẹ có vẻ thích tôi làm như thế, ưỡn mông lên lắc lắc…
Tôi lại đè lên mẹ, lại cho chim tôi vào bướm mẹ đã ướt nhẹp. Tôi luồn tay xuống lưng mẹ ghì chặt để cho hai cơ thể cuộn vào nhau, bên dưới tôi vẫn dập đều đều…
Một lúc tôi ngồi dậy, để hai chân mẹ lên vai tôi, mẹ có vẻ không thích kiểu này, tại nó vào sâu quá, mẹ kêu thốn khó chịu. Nhưng tôi lại rất thích kiểu này. Tôi ấn xuống hết sức, chim tôi lút cán nằm sâu trong mẹ. Tôi cố ấn vào sâu nhất có thể, tay tôi xoa lên mu mẹ, tôi sợ mẹ bị thốn khi ở tư thế này. Mẹ nắm tay tôi, hai mẹ con day day chỗ đó của mẹ.
Nước nhờn của mẹ ướt cả chim tôi, cảm giác thật ướt át…
- Con ra ngoài nhé, mẹ nói khi thấy tôi dập nhanh. Mẹ sợ tôi ra ở tư thế này sẽ không kiểm soát được.
Tôi không nói gì cả, cứ dập theo cảm tính, theo bản năng. Tôi lại nằm lên người mẹ, nằm lọt thỏm trên người mẹ, mẹ tôi to hơn tôi. Mẹ thấy tôi lâu ra quá nên chủ động quặp lấy eo tôi, khép chân lại cho bướm mẹ bóp chặt chim tôi. Thực sự chim tôi như muốn tắc thở.
- Khít quá. Tôi nói khẽ.
Mẹ uốn éo mông để chim tôi di chuyển cùng mẹ. Nước ra nhiều qúa làm chim tôi không còn cảm giác tiếp xúc nữa, chỉ thấy nước và nước.
Tôi dập lien tục cùng mẹ, mẹ tôi không xoa lưng tôi nữa mà ôm chăt lấy tôi, mẹ muốn tôi ra cùng mẹ. Tôi chuẩn bị ra liền đưa chim ra ngoài để nó lên bụng mẹ. Trời tối tôi chẳng biết xuất bắn đi đâu, chỉ biết là để nó bắn lên bụng mẹ.
Xong rồi tôi nằm xuống giường thở dốc. Mẹ cũng thế.
- Con cho ra ngoài rồi nhé. Tôi tự hào.
- Ra hết bụng và ngực mẹ rồi, nóng quá.
- Đâu con xem nào. Tôi vừa nói vừa đưa tay lên bụng mẹ.
Thật nhiều và nhơ nhớp. Tôi xoa xoa khắp bụng mẹ, cả lên vú mẹ nữa như thể muốn khắp người mẹ đều có tinh dịch của tôi. Mẹ chỉ cho tôi xoa đến rốn thôi, mẹ sợ một con tinh trùng bé nhỏ sẽ chui vào bướm mẹ nếu tôi vô tình xoa xuống bướm mẹ.
Mẹ tôi cũng chắng vừa, lấy tay mẹ xoa lên người mẹ rồi bôi lên người tôi. Thế là hai mẹ con lại đùa như ngày nào, thay vì lấy nước té nhau giờ tôi và mẹ đang lấy tinh trùng sau cuộc chiến để bôi lên nhau.
Tôi bôi cả vào mặt mẹ, môi mẹ, mẹ bôi cả lên tóc tôi…
Trò chơi nào rồi cũng kết thúc, hai mẹ con trần truồng ôm nhau ngủ…

Còn nhiều bài học nữa mà có thể đâu đó hang ngày chúng ta có thể trực tiếp rút ra cũng có thể học từ cuộc sống. Nhưng dù thế nào, “Những thứ mong manh đều dễ vỡ…”


Dường như giữa tôi và mẹ không còn khoảng cách nữa, mẹ thương tôi nhiều quá. Từ lúc nhỏ mẹ lúc nào cũng coi tôi là cục cưng của mẹ, lúc nào cũng coi tôi như là báu vật của mẹ. Thậm trí ngày trước khi bố ngoại tình đòi bỏ mẹ, đòi chia tài sản, mẹ đứng trước mặt hai bên họ hang nói rằng mẹ chỉ cần tôi, ngoài ra không cần gì hết. Có lẽ, có lẽ tình thương yêu vô bờ bến của mẹ đã giúp mẹ có thể chấp nhận chuyện tày đình như thế.
Mẹ tôi không phải là người dễ dãi, tôi biết điều đó… Mẹ tôi cũng không phải là người phụ nữ lăng loan, tôi hiểu điều đó hơn ai hết. Còn về bản năng tình dục, đó là bản năng của mỗi con người, có những người con gái xinh đẹp nhưng lại là ác quỷ trên giường…
Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa thấy ai chê mẹ tôi điều gì, xa chồng bao nhiêu năm mẹ cũng chưa hề có một ai khác dù mẹ là người phụ nữ đẹp, dù mẹ có nhiều người đàn ông tán tỉnh…
Tôi tự hào về điều đó. Giữa cái xã hội đầy cám dỗ này người như mẹ không nhiều…

Tôi cứ hồi hộp xem bố sẽ giải quyết chuỵên của ông ấy như nào, cũng mấy ngày qua đi mà chưa có tin gì. Mẹ cũng không gọi điện hỏi, cứ để thời gian qua. Tôi cũng chẳng muốn lên thành phố học hay dạy kèm nữa, tôi muốn ở gần mẹ, muốn xem mọi thứ giải quyết xong rồi mới lên.
Buổi tối hôm đó, bố tôi gọi điện về… Mẹ tôi bắt máy…
- Thế nào rồi hả mẹ? Tôi hỏi khi mẹ vừa cúp máy xuống.
- Bố không nói, chỉ nói là cần tiền gấp để thu xếp, giục mẹ bán nhà gấp. Mẹ thở dài.
- Còn chuyện li dị giữa bố mẹ?
- Chuyện đó có gì quan trọng đâu con, từ xưa mẹ cũng coi như là không có bố con rồi.
- Vậy mẹ định tính thế nào?
- Có lẽ mai mẹ về quê ngoại.
- Để làm gì ạ? Tôi tò mò.
- Có lẽ mẹ nhờ ông bà, cậu mợ và bạn bè giúp ít tiền để đưa cho bố, coi như là mẹ mua trọn ngôi nhà này luôn.
- Nhưng số tiền đó không phải nhỏ, làm sao mọi người giúp được ạ?
- Mẹ bao nhiêu năm đi làm cũng để ra một ít. Hơn nữa hang tháng bố đều gửi tiền chu cấp cho con, mẹ không tiêu nên vẫn có tiết kiệm. Chắc là được con à.
- Sao mẹ làm như thế? Cứ bán nhà chia đôi rồi tìm cuộc sống mới là được mà.
- Mẹ gắn bó với nơi này lâu rồi, chỗ nào cũng có kỉ niệm, mẹ không muốn rời xa nó..

Tôi hiểu mẹ và không muốn hỏi them. Tôi cũng không muốn biết them về bố tôi nữa, cũng chẳng giải quyết vấn đề gì. Có chăng chỉ là thoáng qua…
Từ khi nhận điện thoại của bố, tâm trạng của mẹ khang khác, mẹ lầm lì hơn, có lẽ mẹ còn điều gì giấu tôi, hoặc tại mẹ quá lo lắng về khoản tiền ấy.
Ăn cơm mẹ cũng không nói gì, mặt mẹ buồn buồn…
Đêm đến mẹ cũng không nói gì, lại điệp khúc quay mặt vào tường. Mẹ thở dài đều đều…
Tôi hiểu lý do mẹ không muốn bán nhà, mẹ quen cuộc sống ở đây rồi, tính mẹ cũng không thích sự thay đổi, mẹ cũng không muốn để hang xóm biết chuyện xảy ra giữa bố mẹ.

- Bao giờ mẹ về quê ngoại? Tôi hỏi để xua tan bầu không khí im lặng.
- Có lẽ là ngay ngày mai con à. Phải thu xếp trước khi bố con về.
- Bố có đồng ý mẹ làm như thế không?
- Có chứ. Bố chỉ cần tiền để giải quyết vấn đề thôi.
- Con về cùng mẹ nhé. Con cũng nhớ mọi người ở quê.
- Thôi, mẹ về rồi lên ngay, đi lại làm gì nhiều cho mệt. Con ở nhà trông nhà, nhỡ khi bố về.

Tự nhiên tôi nhớ những ngày đầu khi tôi và mẹ để chuyện đó mới xảy ra, tôi nhớ những lúc bên mẹ ở bên con suối, trên ngọn đồi ở quê ngoại…. Lại bắt đầu, lại bắt đầu khó chịu trong người. Mấy hôm nay tôi và mẹ mỗi người mỗi góc, không ai động chạm đến ai.

Tôi cố gắng thuyết phục mẹ để tôi đưa mẹ về quê bằng đủ lý do, nào là nhớ quê, nào là mẹ cầm tiền nhiều đi một mình không an toàn… Tất cả lý do ấy đều bị mẹ từ chối….

Mệt mỏi…

- Vậy là nhất định mẹ không cho con đi cùng à? Tôi cau có hỏi.
- Không là không.
- Đã thế con cứ đi. Tôi bướng bỉnh.
- Con bắt đầu hư từ bao giờ thế? Con bắt đầu không nghe lời mẹ từ bao giờ thế?
Tôi im lặng…

Một lúc tôi nằm sát vào gần mẹ, nói nhỏ vào tai mẹ : “ Con nhớ đồi cây nhà ông ngoại quá”.
Mẹ vẫn im lặng. Tôi lại ghé sát tai mẹ: “ Con muốn ra suối cùng mẹ”.
Mẹ quay lại nhìn tôi: “ Thực ra con không hư mà tại mẹ làm con hư thôi”…
- Mình cứ thế này mãi mẹ nhé...
Mẹ im lặng…
- Cái gì đến sẽ đến con à.
- Vậy mai mẹ cho con về quê cùng mẹ nhé, cũng chẳng biết khi nào bố về đâu.
- Uhm, nhưng đừng có rủ mẹ lên đồi nữa đấy, mẹ hóm hỉnh…
- Vậy bây giờ con đưa mẹ lên đồi nhé.
- Là sao? Mẹ không hiểu.
Tôi thò tay xuống xoa bướm mẹ, mẹ bắt đầu hiểu…

- Lại vậy rồi, mẹ thở dài…
Tôi xoa hoài lên mu mẹ, cầm những sợi lôngthò ra ngoài quần lót mỏng manh của mẹ vuốt vuốt…
Tôi không tiến xa hơn mà chỉ va chạm bên ngoài, chỉ kích động mẹ bằng những ngón tay… 1 phút, 5 phút… Rồi bản năng con người cũng không vượt qua đựơc cám dỗ. Mẹ ướt nhèm nhẹp ra cả quần lót, cả tay tôi. Mẹ cũng không nằm im nữa, bắt đầu thở đều, bắt đầu cứng chân lại, bắt đầu cọ quậy…
Có lẽ mẹ đã đạt khoái cảm, tôi tụt chiếc quần lót đã dính nước nhờn của mẹ ra, mẹ như chờ đợi giây phút ấy quá lâu liền vội vã nhấc chân để chiếc quần lót được ra nhanh hơn… Chiếc quần lót tội nghiệp cuộn tròn nằm dưới góc giường, mỏng manh…
Tôi nằm đè lên mẹ, mẹ vội vàng kèo quần đùi tôi xuống, mẹ xoa lên chim tôi đang căng cứng trong chiếc quần sịp bó chặt…Rồi chiếc quần sịp của tôi cũng chung số phận, hai cái quần lót cuộn tròn nằm cạnh nhau dưới góc giường, tội nghiệp. Khác nhau là quần của mẹ đã dính chất nhờn, mỏng manh… Còn 2 chủ nhân của hai chiếc quần đang quấn lấy nhau, vô vọng…
Tôi cầm chim tôi quẹt qua quẹt lại vào cửa mình mẹ, ươn ứơt, ẩm ẩm, tội lỗi…
Mẹ nhắm nghiền mắt chờ đợi…
Tôi không bao giờ nhắm mắt khi làm chuyện ấy, tôi mở to mắt nhìn mẹ…
Những chiếc lôngdài rậm rạp của mẹ kéo dài đến hậu môn mẹ, keo lại từng đám do chất nhờn của mẹ ra quá nhiều. Tôi không vạch bướm mẹ ra mà cứ thế đưa chim vào, như thế có những cộng lôngdài theo cả chim tôi vào sâu trong bướm mẹ… Mẹ vẫn mặc váy ngủ… Tôi bắt đầu làm công việc quen thuộc…
Dập và ấn…
Mẹ cũng bắt đầu làm công việc quen thuộc, nhắm mắt và vuốt lưng tôi…
Tôi không muốn cởi nốt chiếc váy của mẹ ra, đôi khi nửa úp nửa mở sẽ gây cảm giác hứng thú hơn. Tôi chỉ vén váy của mẹ đến ngực, mẹ không mặc áo lót, thường là vậy… Tôi cũng ít quan tâm đến ngực mẹ tôi bằng chỗ ấy, cái nơi mà tôi đã sinh ra… Dạo này tôi và mẹ quan hệ nhiều, chỗ đó của mẹ cũng khác hơn trước, nó rộng hơn và có vẻ thích nghi với chim tôi hơn. Mẹ cũng không còn ngại như ban đầu… Tôi cũng dần thành thạo hơn…
Tôi dập lien tục như muốn phá nát bướm mẹ, như muốn ăn tươi nuốt sống mẹ. Mẹ tôi rên khe khẽ khi tôi day day mu tôi vào mu mẹ, khi chim tôi ngập sâu trong mẹ. Nhà tôi kín nên dù có rên la thế nào, dù tôi có dập mạnh thế nào xung quanh cũng không có ai có thể nghe thấy.
Tôi lấy gối kê xuống dứơi mông mẹ, để mu mẹ nhô cao hơn, để tôi vào sâu hơn. Mẹ biết thế, nhấc mông cong vút của mẹ lên để tôi lót gối dưới mông mẹ. Tôi rất thích tư thế này, có lẽ mẹ cũng thích nên mẹ rất hào hứng khi tôi lấy gối.
- Con cho ra ngoài nhé. Mẹ lại nói như những lần trước.
- Vâng, con biết mà.
Mu tôi cọ sát mu mẹ, lôngtôi cọ sát lôngmẹ xào xạc, ngứa ngáy…
Tôi cố gắng giữ lâu nhất có thể, nhưng xem ra nghệ thuật bế tinh của tôi chưa đạt đỉnh, hơn nữa khi quan hệ với mẹ, không hiểu sao tôi ra rất nhanh. Về sau này tôi mới nhận ra điều đó khi quan hệ với những người khác.
Mắt mẹ nhắm nghiền, chiếc đèn ngủ hôm sau không tắt nên tôi có thể thấy rõ khuôn mặt mẽ thoả mãn, tôi có thể thấy bướm mẹ rõ rang. Tôi vuốt những sợi tóc buông dài trên mặt mẹ, trong quá trình quan hệ tóc mẹ tôi xoã che hết cả mặt. Lúc đó trông mẹ thật khiêu gợi, tóc mẹ dài đến lưng, mượt mà như lôngcủa mẹ vậy.
- Sao mẹ không nhìn con? Tôi vừa ấn sâu và tử cung mẹ vừa hỏi.
Mẹ không trả lời, chỉ véo lưng tôi ý như là kêu tôi nhanh lên, mẹ tôi mỏi chân rồi, vì mông mẹ được kê bởi chiếc gối cao và cứng.
Tôi bóp vú mẹ qua chiếc váy kéo hờ, mẹ chủ động kéo cao lên để cho tôi sờ. Sau này tôi mới biết mẹ rất nhạy cảm ở vùng ngực, mẹ thích được nắn bóp chỗ ấy..
Tôi lấy tay cậy mắt mẹ ra như thể muốn mẹ nhìn thấy tôi lúc này, nhưng mẹ không chịu, mẹ giãy nảy ngọ ngoạy đầu để tránh tay tôi mở mắt mẹ ra.
- Mẹ nhìn con đi. Tôi nói như van xin vào tai mẹ.
- Thôi, mẹ ngại. Cuối cùng mẹ cũng lên tiếng.
Đang dập, tôi rút chim ta làm mẹ hụt hẫng, đang rên khe khẽ mẹ dừng lại để xem tôi làm gì tiếp theo. Tôi rút chim ra để nhìn bướm mẹ lúc này, lúc mà cuộc chiến gần kết thúc. Bướm mẹ đầy những nước màu trắng từ trong ra ngoài, chim tôi cũng chẳng khá hơn. Nước nhờn chảy xuống cả gối, ra cả chân mẹ. Tôi cho ngón tay vào bướm mẹ như móc hết chất nhờn ra, một ngón, hai ngón, chẳng thể cho them được ngón thứ ba.. Mẹ khít mà…
- Bẩn con, mẹ đẩy tay tôi ra khi tôi cố đưa hai ngón tay vào bướm mẹ…
Mẹ lấy tay cầm chim tôi đưa vào bướm mẹ. Tôi chưa muốn dập tiếp vì nếu dập bây giờ tôi sẽ ra ngay. Tôi cứ để chim ngoài cửa mình mẹ. Mẹ thấy vậy liền ưỡn mông lên để chim tôi vào trong bướm mẹ, mẹ muốn kết thúc nhanh. Tội lỗi…
- Con nhớ ra ngoài nhé, ra nhanh đi. Mẹ lại lo sợ..
- Con chưa muốn ra.
- Nhưng mẹ mệt rồi, hôm nay lâu thế.
Tôi bế mẹ lên, mẹ lại nhớ kiểu hôm ở nhà trọ, mẹ ôm chặt cổ tôi bang hai tay, còn tôi cố gắng sóc sóc mẹ bằng sức mình. Mệt…
- Bỏ mẹ xuống đi, như vậy con sẽ mệt đấy. Mẹ biết!
Tôi mệt cũng cố gắng bưng hai mông mẹ lên nhún nhảy, mông mẹ tôi khác người đàn bà khác, to và không sệ, cong và không nhão… Cảm giác như chim tôi chỉ là một phần nhỏ so với cơ thể mẹ…

Tôi đặt mẹ xuống giường sau một hồi nhún nhảy, mệt, thở dài, còn mẹ thì thoả mãn, môi mẹ cười tủm tỉm… Có lẽ bố tôi chưa bao giờ làm như thế nên mẹ tôi lấy làm ngạc nhiên lắm.

Tôi xuất lên bụng mẹ những dòng tinh trắng đục. Tôi đã kiểm soát được nên không bắn vào mặt hay lên tóc mẹ nữa. Cả tinh trùng nằm trên bụng mẹ, một đống..
Tôi lăn ra và ngáy khò khò, chẳng hiểu sao cứ xuất xong tôi nhíu hết mắt lại chỉ muốn ngủ.
Tôi thấy mẹ dậy lấy khăn giấy lau, tôi chẳng mặc quần, ngủ một mạch đến sáng. Mẹ cũng không mặc lại quần lót, để vậy đi ngủ…
Sáng hôm sau tôi dậy đã thấy mẹ mang gối đi giặt, cả quần sịp của tôi nữa…
- Quần con mẹ giặt làm gì, sạch mà… Tôi nói
- Quần lót là thứ tiếp xúc với chỗ đó nên luôn fải giữ sạch sẽ con à…
Tôi biết mẹ là người sạch sẽ. Tôi tiến gần mẹ ôm mẹ từ phía sau, không nói…
- Con đi đánh răng ăn sang còn về quê sớm.
Tôi đánh răng trong nhà vệ sinh thì có điện thoại đến, mẹ tôi bắt máy.
- Ai gọi vậy mẹ? Tôi hò mò.
- Bố. Bố bảo tuần sau mới về được, bố bảo tuần sau về rồi lấy tiền luôn.
- Vậy thì mẹ con mình đâu cần về quê hôm nay, còn một tuần nữa mà.
- Thôi, đã lên kế hoạch, cũng đã nói với ông bà rồi, phải về chứ.
- Hay là mình ở quê chơi mấy hôm rối cuối tuần sau lên.
- Thôi, mẹ phải đi làm mà.
- Công việc của mẹ nhàn mà, hôm nào con cũng thấy mẹ 9h sang đi mà 3h chiều đã về, tuần lại làm có 5 buổi.
- Biết là vậy nhưng mẹ nghỉ nhiều rồi, cũng ngại, Mình về quê rồi mai lên sớm.

Tôi và mẹ ra bến xe cũng gần 9h sang. Hai mẹ con ngồi ghế cuối cùng, chẳng hiểu sao hôm nay nhiều người thế.
Trên xe, mẹ say xe nên tựa vào tôi ngủ. Mẹ say xe nên bịt khẩu trang kín mít. Buồn cười nhất là khi tôi xin túi nôn cho mẹ thì anh phụ xe lại bảo : “đây, chú đưa cho bạn gái chú đi”. Hix, mọi người không biết đó là mẹ tôi, tôi chỉ cười.
Cũng phải tôi, vì mẹ tôi bịt kín mặt, tóc lại dài, da lại trắng, lại tựa vào tôi nên…

Đến nơi, mọi người rất vui, đã chuẩn bị sẵn đồ ăn rồi. Ăn xong tôi qua nhà cậu bên cạnh chơi với mấy đứa em, để cho mẹ tôi và mọi người bàn chuyện. Tôi cũng không bận tâm lắm…
Có vẻ như mọi người đã góp tiền cho mẹ tôi. Tự nhiên tôi muốn kiếm nhiều tiền trả nợ cho mẹ quá, tự nhiên thấy mình thật bất tài.

Tối đến, tôi lại được phân công ngủ cùng mẹ như lần trước. Mẹ không từ chối như lần trước nữa, ngoan ngoãn đi lấy gối, bỏ màn cho hai mẹ con.
- Mới đó mà đã mấy tháng rồi mẹ nhỉ? Tôi hỏi khi hai mẹ con bắt đầu ngủ.
- Là sao hả con?
- Là mấy tháng mẹ con mình với về quê ngoại, là mấy tháng con với mẹ mới ngủ trên giường này.
- Lại bắt đầu đấy…
- Mẹ nói chuyện với mọi người chưa? Ý kiến của mọi người thế nào?
- Thì ông bà muốn mẹ về đây ở cùng, nhưng đã lấy chồng rồi ai lại quay về như thế. Mẹ thở dài.
- Vậy là mọi người cho mẹ vay tiền chứ?
- Uhm. Mẹ trả lời cụt lủn. Thôi ngủ đi con à.
- Vâng. Tôi cũng muốn ngủ sớm, tại hôm nay đi xe hai mẹ con mệt rồi.
Tôi choàng tay qua eo mẹ ôm mẹ ngủ ngon lành...
Sáng hôm sau mẹ và mọi người hình như là ra ngân hang ở thị trấn rút tiền nên chỉ còn tôi ở nhà, tôi lang thang ra bờ suối ngồi ngắm nước chảy, nghĩ ngợi về những gì đã qua…
Tôi lững thững bước xuống dòng suối để cho mát, những hòn đá nằm chông chênh, những chiếc cành cây rủ xuống mặt nước, không khí thật vắng vẻ…
Tôi chui vào bụi cây bên bờ suối, nơi đó có mắc võng, chắc là ông tôi buổi trưa hay ra đây ngủ cho mát. Tôi thiu thiu ngủ thì có đôi tay bịt mẳt tôi lại, tôi vùng dậy theo quán tính. Hoá ra là mẹ tôi.
- Mẹ về rồi à? Sao mẹ biết con ở đây?
- Con làm gì có chỗ nào để đi ở đây ngoài nơi này. Sao không ở nhà trông nhà cho ông bà?
- Ở nhà buồn chết, con ra đây cho mát. Mẹ lo xong hết chưa?
- Rồi con à, chiều ăn cơm xong mẹ con mình đi luôn.
- Thôi, mới về mà mẹ, mai hãy đi. Tôi đề nghị.
- Để xem đã, mẹ trả lời nước đôi.
- Hai mẹ con mình xuống suối lội nước đi, tôi rủ mẹ.
- Thôi mẹ về chuẩn bị nấu cơm đây. Mẹ định đi về tôi liền kéo tay mẹ xuống, lôi mẹ xuống suối.
Mẹ giằng tay tôi định chạy về nhưng không kịp nữa, tôi đã kéo mẹ xuống suối rồi, giằng co khiến mẹ vô tình ngã xõng soài xuống suối ướt đến cặp quần.
Mẹ cũng chẳng vừa, lại té tôi ứơt hết mặt, hai mẹ con lại chơi trò té nước như ngày nào.
- Mẹ đầu hàngchưa? Tôi vừa té nước vừa nói.
- Không bao giờ. Mẹ cũng ngang bướng không kém.
Nhìn mẹ ngây thơ té nước với nụ cười hồn nhiên trên môi làm tôi thấy mình có lỗi, chẳng hiểu sao lại thế…
Cuối cùng hai mẹ con ướt từ đầu đến chân, nước làm lộ ra bầu vú mẹ, vì mẹ mặc áo trắng nên lộ rõ ngực mẹ mặc áo lót đỏ quyến rũ. Nước cũng làm lộ ra cặp đùi và mu của mẹ… Tôi thấy mẹ thật hấp dẫn…
Tôi nhìn chăm chăm vào chỗ ấy của mẹ, mẹ sau một hồi nghịch nước thấy tôi nhìn như thế, mẹ xấu hổ lấy tay mẹ ngực lại:
- Về thôi con, ướt hết rồi, dễ cảm lắm.

Tôi bế thốc mẹ vào hòn đá to gần đấy.
- Con làm gì thế, ở đây nhiều người lắm, không thấy mẹ con mình về ông bà ra đây tìm đấy.
Tôi mặc kệ mẹ nói, đặt mẹ lên tảng đá, tôi hướng mẹ về phía con đường để lỡ có ai lên thì từ xa đã thấy.
Mẹ biết không thể thắng lại tôi nên bảo tôi lên ngọn đồi ngày trước, nhưng tôi không chịu them được nữa, chim tôi cứng ngắc trong quần rồi. Tôi cố gắng cửi cúc quần mẹ ra nhưng mẹ cố gắng lấy tay giữ lại.
- Lên đồi đi con.
- Con làm nhanh mà mẹ, tôi vội vã trong tiếng thở gấp.
- Không, lỡ ai thấy thì làm sao mẹ sống nổi, con cứ thế này mẹ chết mất.
Bình thường như trước đây là mẹ đã khóc nhưng bây giờ mẹ cũng chấp nhận và dần quen với chuỵên đó, dù rằng chấp nhận chuệyn tày đình đó không phải là dễ dàng.
Mẹ mặc áo lót đỏ làm nổi bật lên ngực mẹ căng tròn trắng trẻo, tôi vừa định cửi cúc quần mẹ ra vừa muốn nhìn thấy áo lót đỏ của mẹ.
- Đừng con, lên đồi đi.
Mẹ giữ khư khư chiếc quần lại sợ tôi tụt ra mất. Tôi cố gắng nhưng cũng không làm sao cửi ra được. Tôi kéo khoá quần mẹ xuống, kéo khoá quần tôi xuống, cố gắng cho vào bướm mẹ ở tư thế mặc quần áo. Mẹ thấy tôi làm vậy có vẻ yên tâm hơn, lỡ có ai thấy thì cũng còn kịp chuẩn bị nên mẹ không đẩy tôi ra nữa.
Tôi vạch quàn lót của mẹ ra một bên rồi đưa chim tôi vào bướm mẹ. Thật bất tiện, chim tôi ngạt thở vì không thoải mái nhưng cũng tạo cảm giác lạ lẫm với tôi.
Bướm mẹ tôi ướt vì nước suối nên ra vào cũng dễ dàng.
- Con ra nhanh nhé, mẹ giục.
- Có ai đâu mẹ, mà có đi chăng nữa họ cũng không biết mà.
- Dạo này con đòi hỏi nhiều quá. Mẹ nói.
Mẹ thường nhắm mắt mỗi khi quan hệ nhưng hôm nay ở hoàn cảnh này mẹ không thể nhắm mắt được. Mẹ mở mắt ra nhìn xung quanh như sợ ai thấy, như canh chừng để cho tôi làm việc. Tôi không vào sâu hết bướm mẹ được khi quan hệ kiểu này nhưng không làm giảm khoái cảm của tôi và mẹ. Tôi dí mẹ thật mạnh xuống hòn đá như muốn ấn sâu hết vào mẹ, mẹ cam chịu nhăn mặt khi tôi cố ấn sâu them.
Nước nhờn, nước suối hoà quện lẫn nhau chảy ra bướm mẹ và chim tôi. Tôi không chú ý đến xung quanh mà chỉ nhìn vào mẹ, nhìn vào bướm mẹ, nơi mà tôi và mẹ đang giao hoan. Tôi khom người, mẹ cũng vậy, như thể nằm một nửa người trên hòn đá.
Mãi không thấy tôi ra mẹ nhìn xuống chim tôi xem như thế nào, tôi rất vui vì điều đó. Mẹ chăm chú nhìn vào nơi hai bộ phận sinh dục đang tiếp xúc nhau. Tôi dập như điên dại. Tôi chỉ muốn cửi hết quần áo mẹ ra để cho thoải mái. Tôi nói nhỏ vào tai mẹ: “ Con cửi quần mẹ ra nhé” Tôi gạ gẫm.
- Không, như vậy là được rồi, mẹ quả quýêt.
Bực mình tôi dập mạnh hơn, khổ nỗi càng dập mạnh mẹ càng hưởng ứng theo làm tôi như vỡ tung chim ra.
- Mẹ ơi…. Tôi gọi mẹ một cách vô thức…
- Con cho ra ngoài nhé.
Khổ thế, đến lúc này mà mẹ vẫn còn nhớ đến điều đó, giá như….

Tự nhiên tôi mất cả hứng khi mẹ nói thế, tôi dập nhanh để ra nhanh. Khi gần ra tôi rút chim ra khỏ bướm mẹ, cho nó bắn xuống suối. Tôi cũng sợ bắn vào người mẹ như mọi lần khi về mọi người sẽ nhận ra. Cảnh tượng tôi cầm chim mình bắn xuống suối thật xa làm mẹ tôi ngạc nhiên. Vì tôi thường xuất lên bụng mẹ, lại đa sô là lúc ban đêm lờ mờ, có lẽ chưa bao giờ mẹ nhìn thấy ai đó xuất tinh như tôi nên tròn xoe mắt ra nhìn….
Tôi kéo khoá quần lên, mẹ cũng vậy.
- Mình lên đồi nhé. Tôi rủ.
- Làm gì hả con?
- Vừa nãy mẹ bảo con lên đồi mà. Tôi láu cá.
Mẹ véo vào tai tôi : “ Về thôi con, ướt hết rồi”.

Tôi nắm tay mẹ hai mẹ con tung tăng về… Tôi rất muốn lên đồi một lần nữa nhưng thế cũng là đủ. Cảm giác hồi hộp khi quan hệ cũng làm tôi đủ chết ngất rồi…

Hai mẹ con quyết định ở lại thêm một ngày nữa, chiều hôm sau mới về. Tối sau khi ăn xong mẹ rủ tôi qua nhà cô Lan, cô bạn thời thơ ấu của mẹ, cô ấy cũng mới sinh…
Đường qua nhà cô ấy cũng qua con suối ban chiều. Tối ở quê rất tối, phải dung đèn pin soi đường.
- Mẹ nhớ chỗ này chứ. Tôi chỉ vào hòn đá nơi chiều nay tôi và mẹ giao hoan.
Mẹ im lặng, mẹ cũng không thích nói đến những vấn đề như thế mặc dù nó vốn đã thânthuộc.

Đến nhà bạn mẹ, cô ấy ngạc nhiên khi thấy tôi lớn như thế, cô nhận không ra tôi.
- Trời ạ, đã lớn thế này rồi à? Học hành thế nào, có người yêu chưa con?
- Con chưa. Tôi thỏ thẻ.
- Mới ngày nào còn bế nó đỏ hỏn mà giờ lớn thế này rồi, ngày xưa là hay tè dầm ra cô lắm đấy nhé.
- Mày đừng nói thế, cháu lớn rồi nó ngại đấy. Mẹ nói.
- Ngai gì, gớm, ngày xưa tôi bế anh từ khi chim như quả ớt thóc, giờ đã thế này rồi..
Câu chuyện cứ qua mau, hai người cứ hàn thuyên đủ chuyện. Cùng tuổi nhưng so với mẹ tôi, cô ấy già hơn nhiều. Mẹ bế con cô ấy nựng nó làm tôi thấy tội lỗi quá, ngày xưa mẹ cũng chăm sóc tôi như thế, còn bây giờ…

Trên đường về chẳng ai nói gì, mẹ đi sau tôi, sau ánh đèn pin lập loè…
- Cô ấy sinh con muộn nhỉ?
- Uhm.
- Con thấy tội lỗi quá mẹ à. Tôi dừng lại nhìn mẹ.
- Sao vậy? Lại bắt đầu rồi.
- Con thấy cô ấy và mẹ giành nhiều tình cảm cho đứa bé nên con thấy áy náy. Có người con nào như con không?
- Cũng chẳng có ai như mẹ cả. Mẹ thở dài.
Tôi ôm mẹ như hai người yêu nhau, tôi cao hơn mẹ một chút. Mẹ ôm tôi chặt như sợ tôi đi mất-
- Mình dừng lại con nhé. Mẹ sụt sịt.
- Nhưng…. Tôi ngập ngừng…
- Bình thường thì không sao, nhưng nhiều khi chuỵên qua rồi mẹ thấy mình không còn là con người nữa.
- Nhưng…
Tôi nhìn mẹ trong bong tối mập mờ… Mẹ cũng nhìn tôi… Im lặng…
- Hay mẹ con mình đi thật xa đến nơi không còn ai biết chúng ta nữa mẹ nhé…
- Mẹ cũng từng nghĩ đến điều đó nhưng….
- Nhưng…
- Nhưng dù đi đâu cũng vậy, mẹ vẫn là mẹ của con và con đã làm nhiệm vụ của một người chồng với mẹ. Thế nên đi đâu cũng thế, sự thật mãi là sự thật…
- Nhưng… Tôi ngập ngừng…
- Nhưng con không thể chấm dứt được chứ gì? Mẹ bắt thóp tôi.
- Vâng. Tôi trả lời khẽ…
- Thôi, chắc một thời gian nữa sẽ qua thôi, dù sao cũng xảy ra rồi…
Tôi ôm mẹ vào lòngkhông nói, mẹ cũng vậy…
- Hai mẹ con mình lên đồi nhé.
- Con điên à? Giờ này còn lên đó làm gì.
- Con nhớ…
Mẹ không nói gì, vân vê cúc áo tôi. Tôi hiểu mẹ muốn gì khi làm thế. Tôi tắt đèn pin, bế mẹ vào bụi rậm ven đường mòn…
Trời tối nên mẹ không còn giữ quần nữa, mặc cho tôi tụt chiếc quần jean của mẹ ra, thật khó…
- Mình cứ thế này cho đến khi nào dừng lại thì thôi mẹ nhé…
Mẹ không nói, gật đầu nhẹ… Tôi cúi xuống hôn vào ngực mẹ, nhẹ nhàng…
Tay tôi xoa lên ngực, rốn rồi đến nơi ấy, cái nơi tăm tối của mẹ, cái nơi mà mới chiều nay tôi dập tơi bời, cái nơi mà tôi đã hình thành kiếp người…
Mẹ tôi cửi cúc áo tôi ra, xoa ngực tôi, mẹ chỉ làm như thế… Mẹ chỉ thích xoa ngực tôi thôi, như người yêu dành cho tình nhân vậy…


Đã bảo là đừng phán là thật hay giả, dù thật hay giả thì mấy người cũng đọc rồi. Đọc truỵên này mà còn nói được những câu như thế, những câu nghi ngờ như thế thì đừng đọc nữa…
Đã bảo đừng comment những nội dung không lien quan rồi, có hay ho gì mà cãi chửi nhau ở đây?
Tôi không quan tâm ai nói gì, vì tôi chẳng biết mấy người là ai và mấy người cũng chẳng biết tôi là ai. Vậy thì việc gì phải này nọ vớ vẩn?
Đã bảo đừng mong chờ Chap mới, tôi là người giữ lời hứa, nói cuối tuần là cuối tuần. Tôi có thể viết lien tục được nhưng tôi muốn mấy người đọc để suy ngẫm, để chờ đợi trong hồi hộp, chứ không phải là truỵên đọc một lèo xong rồi chẳng nhớ gì…

Đọc đến Chap 6 rồi, mấy người đã biết tôi tên gì chưa? Đã biết tôi học ở đâu chưa? Đã biết mẹ tôi tên gì chưa? Đó chính là cái hấp dẫn vô hình đấy, rồi mấy người sẽ biết dần dần thôi…

Liệu cuộc sống sẽ ra sao? Liệu bố tôi giải quyết thế nào? Liệu tôi có vượt qua tất cả để học tốt?
Liệu….

Hồi sau sẽ rõ…

Sáng hôm sau tôi và mẹ tôi bắt xe về nhà sớm. Mẹ có vẻ vui vì được ông bà giúp đỡ giữ được nhà. Trên xe mẹ gục đầu vào tôi thiếp đi. Tự nhiên thấy mình to lớn hơn, trách nhiệm hơn…
Bố tôi vẫn chưa về, có lẽ là cuối tuần như ông ấy nói. Bố tôi cũng là người giữ lời hứa. Như vậy tôi và mẹ còn mấy ngày thoải mái bên nhau. Nói là thoải mái không phải là vì chuyện đó, vì dù có ông âý ở nhà cũng không lien quan lắm, thoải mái là tôi và mẹ không cảm thấy ngại ngùng khi tiếp xúc với bố tôi.
- Vậy là mẹ yên tâm rồi nhé, tôi nói sau khi hai mẹ con ăn cơm xong đang ngồi xm ti vi ở phòng khách.
- Gì con?
- Như vậy là mẹ có thể ở đây mà không phải bán nhà rồi nhé.
- À, nhưng cũng phải lo trả tiền cho ông bà chứ, vui thì vui nhưng cũng lo lắm con à.
- Con ước gì có thế giúp mẹ, tôi nghẹn ngào!
- Chỉ cần con học tốt ra trường có việc làm ổn định là được rồi, mẹ không mong gì hơn.
Bộ phim tối nay nói về chuyện ngoại tình, mẹ không muốn xem nên chuyển kênh khác, có lẽ mẹ không muốn khơi lại quá khứ. Tôi hiểu…
- Con đi ngủ trước đi, hôm nay mẹ thức đêm một chút lo giải quyết công việc còn đọng lại mấy hôm về quê ngoại.
- Vâng. Nhưng mẹ nhớ ngủ ở phòng con đấy. Tôi nhìn mẹ âu yếm.
- Thì lâu rồi đều thế mà, mẹ cũng quen hơi con rồi… Mẹ tủm tỉm..
Tôi vào phòng ngủ trước, mệt mỏi sau chuyến về quê tôi thiếp lúc nào không hay. Nửa đêm tôi thấy mẹ vẫn thức làm gì đó, mẹ đọc gì đó, có lẽ mẹ đang làm việc nhưng sao mẹ lại lấy khăn lau nước mắt? Có lẽ mẹ lại khóc vì tủi than hay vì những lỗi lầm đã xảy ra… Tôi tự hỏi long mình…
Tôi không dậy, giả vờ ngủ, mãi gần sángmẹ mới đi ngủ. Mẹ nằm bên cạnh tôi nhẹ nhàng như sợ tôi thức giấc nhưng mẹ không biết tôi thức giấc từ lâu…

Sánghôm sau khi mẹ đi chợ, tôi ra bàn làm việc của mẹ tìm lại cuốn sổ mà mẹ đã đọc đêm qua. Tôi tìm mãi mà chẳng thấy gì ngoài những cuốn sổ đầy những con số kế toán. Có lẽ mẹ làm việc thật, tôi tự nhủ…

Đêm hôm sau cũng vậy, mẹ cứ lấy cớ làm việc để tránh ngủ cùng tôi. Có lẽ mẹ nhiều việc thật. Tôi cũng không bận tâm đến vấn đề đó nữa, ngủ một giấc ngon lành đến sang.
Tôi và mẹ đều mong đến cuối tuần để mong bố tôi về xem tình hình thế nào, bố tôi giải quyết ra sao, để quyết định một lần cho xong dù bố tôi về sẽ làm xáo trộn cuộc sống của mẹ con tôi.
Thật chẳng ra gì khi tôi có ý nghĩ muốn bố mẹ tôi ly hôn, muốn bố tôi rời xa mẹ con tôi, không phải là vì tôi muốn sở hữu mẹ, mà đơn giản là vì bố mẹ tôi sống như thế, thà rằng giải thoát cho nhau. Bao nhiêu năm rồi cứ đóng kịch mãi, bao nhiêu năm rồi sống cuộc sống gượng ép không tình yêu…
Tôi tự nhủ, nếu sau này tôi có cuộc sống hôn nhân như bố mẹ, tôi sẽ giải thoát sớm chứ không sống như thế nữa. Mong manh…
Ngày mai đã là chủ nhật, là ngày bố tôi có khả năng sẽ về. Hôm nay thứ 7 mẹ tôi được nghỉ ở nhà, tôi cũng không đi đâu, loanh quanh ở nhà thu xếp lại vườn tược. Mẹ tôi giặt giũ chăn màn bên giường bố mẹ, tôi hiểu mẹ làm thế vì lâu rồi mẹ không ngủ ở giường bố mẹ nữa nên bụi bặm bám vào. Mẹ sợ bố biết.
Tôi vào phòng tắm tắm sau một hồi làm việc ở vườn, mẹ tôi cũng đang lúi húi ở dưới bếp sau khi phơi chăn màn xong đang dọn dẹp lau chùi bếp.
Tôi cởi trần, người còn đẫm nước khi vừa tắm xong ôm trầm lấy mẹ.
- Lâu quá rồi… Tôi nói
- Lâu gì con. Mới mấy ngày chứ mấy. Mẹ đẩy tay tôi ra. Ướt hết mẹ rồi.
- Kệ, con cứ ôm mẹ đấy.
- Để mẹ dọn dẹp nào.
Tôi nuối tiếc buông mẹ ra rồi lên phòng tôi nằm nghỉ. Một lúc sau tôi qua phòng bố mẹ xem có gì dọn dẹp thì dọn nốt, tôi tự nhủ rằng sau khi bố mẹ ly hôn rồi, đây sẽ là nhà mới theo nghĩa mới nên tôi cũng chăm chỉ dọn dẹp hơn. Ảnh cứoi của bố mẹ vẫn để cuối góc giường mốc meo, quần áo của bố tôi cũng không còn nhiều, vài cái đã được gấp gọn để riêng trong tủ. Quần áo của mẹ gấp gọn theo từng loại, những chiếc quần lót mỏng manh gợi cảm.
Vô tình dưới đáy tủ quần áo của mẹ là cuốn sổ nhỏ. Tôi cứ nghĩ đó là sổ sách chi tiêu của mẹ vì đến nửa sổ là những con số, nhưng ở cuối sổ là những dòng chữ thânquen của mẹ, đó là những dòng nhật kí…
Tôi đang đọc được mấy dòng đầu thì tiếng chân mẹ tôi từ bếp lên, vội vàng tôi để lại như cũ rồi gỉa vờ dọn dẹp như chưa có chuỵên gì xảy ra. Tôi định chiều nay khi mẹ đi chợ tôi sẽ lấy ra đọc.

Buổi trưa tôi ôm mẹ ngủ sau một buổi sang mệt nhọc.
- Mai có thể bố sẽ về. Mẹ thở dài.
- Vâng, như thế cũng tốt mẹ à, nhanh cho xong.
- Ừ. Mẹ cũng mong là thế, mỗi người cũng có cuộc sống riêng.
- Từ nay con sẽ thường xuyên về nhà hơn.
- Để làm gì, lo học đi chứ.
- Để quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Tôi nhấn mạnh từ “ chăm sóc” để mẹ hiểu ý nghĩa sâu xa ấy.
- Thôi, không cần anh chăm sóc, anh cứ lo học tót là được. Sau này sẽ có người khác để anh “chăm sóc”. Mẹ tôi cũng nhấn mạnh từ đó, cả hai mẹ con đều cười. Rồi giấc ngủ kéo đến từ lúc nào không hay…
Buổi chiều, đúng như dự đoán, mẹ tôi đi chợ. Tôi lén qua phòng bố mẹ tìm lại cuốn sổ nhỏ đó. Tôi như điếng người khi đọc những dòng nhật ký của mẹ. Tôi không thể nhớ hết những gì đã đọc được, chỉ nhớ rằng những trang đầu là kể về cuộc sống gian khổ của mẹ khi bố ngoại tình, rằng những dằn vặt khi mẹ phải quan hệ với bố khi không có tình yêu… Nhưng những trang cuối là những dòng dành cho tôi:

“Tại sao mình lại thế này chứ? Tại sao mình lại có thể làm chuyện tày trời với đứa con yêu quý của mình chứ? Tại sai mình lại chấp nhận chuỵên đó? Tại sao mình lại có cảm giác ham muốn khi gần con mình chứ? Nghịch cảnh quá trời ơi. Mình cũng chỉ định để chuyện đó xảy ra vài lần rồi cả hai sẽ dừng lại vì cảm thấy tội lỗi, hoặc con mình sẽ chán mình mà dừng lại… Nhưng ngay cả đến mình còn không thể cưỡng lại được, nói gì đến nó, nó còn trẻ, chưa quan hệ bao giờ nên nhu cầu giới tính cao. Mình đã sai lầm khi nghĩ rằng có thể dừng lại nhưng càng ngày càng lún sâu vào. Mình muốn dừng lại quá, nhưng không biết làm thế nào, một lần rồi hai lần rồi…
Mình cứ phải che giấu cảm xúc khi bên nó, mình chưa hề có cảm giác với chồng mình như thể. Mình sợ cứ thế này sẽ có lúc mình không kiềm chế long mình them nữa, mình sợ cứ thế này điều gì đến sẽ đến, mình sẽ có em bé mất..
Có lẽ khi nào nó có gia đình, mọi chuyện sẽ qua. Nhưng biết đến bao giờ chứ?
Mình cố gắng giữ lại ngôi nhà cũng vì nó, nó có quá nhiều kỉ niệm của hai mẹ con từ khi còn lọt lòng cho đến hôm nay, chỗ nào cũng có kỉ niệm.. Ngay cả chiếc quần lót của mình dù rách mình cũng không muốn bỏ đi, vì nó đã từng được dùngđể lau những thứ nhầy nhụa tội lỗi của hai mẹ con….
Mình cũng nghĩ đến sẽ bán nhà lên ở cùng nó, nhưng như thế làm sao nó sẽ học tốt khi vẫn duy trì mối quan hệ chồng vợ với mình hang ngày, tuổi của nó không dành cho việc ấy, sẽ ra sao nếu mình có em bé nếu bán nhà lên sống cùng nó. Điều đó rất dễ xảy ra, mình cũng còn trẻ, cả hai lại ở bên nhau thường xuyên, dù có tránh thế nào sẽ có lúc vướng phải…
Xa nhau, có lẽ sẽ tốt cho cả hai. Sau này khi nó ra trường có việc làm, có người yêu mới sẽ quên mình, mình cũng mong như thế.
Cảm giác tội lỗi luôn bao phủ mình hằng đêm, mình không ngủ được yên giấc từ lâu rồi. Nhìn con ngủ mà long mình đau nhói…
Cảm giác tội lỗi đan xen cảm giác được yêu thương thực sự đang xáo trộn mình. Mình chết mất..
Chồng mình sắp về, mình muốn mọi thứ qua nhanh để mọi chuỵên tốt đẹp, chấm dứt mọi thứ.
Mấy hôm nay mình lảng tránh nó vì đang ở chu kì, hơn nữa mình cũng muốn dừng lại để suy nghĩ về những gì đã qua…
Sauk hi mọi thứ giải quýêt xong, nó cũng đi học xa nhà, rồi mọi chuyện sẽ giảm dần rồi cũng qua, hy vọng là thế…
Còn khoản tiền vay ông bà nữa, mình cũng lo quá…
Đêm qua nhìn con ngủ ngon lành mà lòngmình như xé nát. Khuôn mặt ngây thơ ấy bị vấy đục vì mình, người đã sinh ra nó. Mình đau đớn như nào khi đau đẻ thì bây giờ lại sung sướng thế nào khi nó trở lại nơi ấy. Nghịch cảnh quá… Đau đớn quá…”
Nội dung nhật ký còn dài nhưng tôi không nhớ hết, cũng không đọc hết, vì càng đọc tôi càng thấy thương mẹ hơn vì những dằn vặt mà mẹ đang gánh chịu. Còn tôi, dù có dằn vặt lương tâm một chút nhưng bản năng giới tính đã lấn át tất cả. Hơn nữa, tôi cũng còn trẻ, chưa đủ từng trải để hiểu về cuộc sống luân thường đạo lý…
Tôi để cuốn sổ vào chỗ cũ, thở dài lặng lẽ đi qua nhà thằng bạn cho khuây khoả.
Buổi tối tôi về đến nhà cũng là lúc mẹ tôi dọn cơm sẵn ra chờ tôi về ăn. Mẹ tôi tất bật, vui đùa như chưa có gì xảy ra, tự nhiên nhìn mẹ như thế tôi thấy mình thương mẹ quá.

Mẹ cố gắng vui gắp đồ ăn cho tôi, mẹ cố gắng trở lại như xưa… Tôi cũng cố gắng ăn thật nhiều vì mẹ…
Ngày mai bố tôi về rồi…. Ngày mai…

Đêm đến, mẹ lại ngồi làm việc, tôi biết mẹ ngồi làm gì, tôi lại giả vờ ngủ nhưng khác hai đêm trước tôi không ngủ được ngay, trằn trọc…
Tôi không chịu thêm được nữa, ngồi dậy đến bên mẹ nhẹ nhàng. Mẹ gập cuốn nhật kí lại để tránh cho tôi biết, tôi giả vờ không biết, nhẹ nhàng đặt tay lên vai mẹ: “Sao mẹ chưa ngủ?”
- Mẹ làm việc mà.
- Nhưng đã mấy hôm rồi mẹ cũng làm việc mà, tôi giả vờ ngây ngô.
- Mẹ nhiều việc mà, mẹ tôi chống chế.
- Thôi đi ngủ đi mẹ. Tôi giục!
- Lát nữa mẹ ngủ sau, con ngủ đi.
- Mẹ không nghe lời con à? Tôi vừa nói vừa bế thốc mẹ dậy.
- Thôi, thôi, để mẹ tự dậy. Mẹ phân bua.
Tôi coi như không nghe thấy gì hết, bế thốc mẹ đặt xuống giường. Như một con thú đói mồi tôi sờ khắp cơ thể mẹ rồi dừng lại ở chỗ ấy, chỗ giữa hai chân mẹ. Đang là chu kì của mẹ nên mẹ đóng băng vệ sinh loại dày làm nó nhô cao lên quá. Tôi xoa xoa bên ngoài quần lót của mẹ:
- Mẹ đang bị con à.
- Bao giờ hết vậy mẹ?
- Thường thì một tuần.
- Đang bị thì có quan hệ được không mẹ?
- Không con à, mất vệ sinh lắm. Để tuần sau. Mẹ đẩy tay tôi ra.
- Nhưng…
- Nhưng nhẹo gì, ngủ đi ông tướng.

Tôi cầm tay mẹ để lên chim mình như muốn cho mẹ biết nó đã cứng lên rồi và tôi rất khó chịu về điều đó. Mẹ luồn tay vào quần tôi xoa nhẹ: “Để mẹ bù cho con”.
Tôi không hiểu ý mẹ cho đến khi mẹ sóc sóc chim tôi thì tôi mới hiểu mẹ định làm cho tôi ra bằng bàn tay mềm mại của mẹ..
Mẹ thủ dâm cho tôi, còn tôi cũng tranh thủ xoa bóp ngực mẹ, hôn lên ti mẹ, thỉnh thoảng tôi cũng xoa xuống bướm mẹ, tuy không dám vào bên trong nhưng cũng đủ để kích thích tôi.
Hai mẹ con cứ như thế một lúc, giường như với tôi như thế tôi chưa đủ, tôi nằm đè lên mẹ, day day chim tôi lên mu mẹ, đúng hơn là lên lớp băng vệ sinh dày. Mẹ xoa mông tôi, tôi day ấn con chim cứng ngắc khi vừa được mẹ thủ dâm cọ sát vào mẹ. Như thế này còn có cảm giác thích thú hơn là để mẹ thủ dâm bằng tay cho tôi.
Tôi kéo chiếc quần lót và chiếc băng vệ sinh ra khỏi cơ thể mẹ…
- Đừng con… Mẹ nhìn tôi như van xin.
- Con chỉ xem thôi.
- Mẹ ra nhiều lắm, không được đâu con à.
Mẹ tôi nói đúng, mẹ ra nhiều kinh nguyệt quá, đỏ thẫm cả chiếc băng vệ sinh của mẹ. Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ tôi có thể nhìn thấy rõ kinh nguyệt đỏ thẫm của mẹ dính vào băng vệ sinh. Tôi cứ day day lên bướm mẹ, mẹ hình như rất sợ tôi cho vào bên trong nên khép chân lại.
- Con chỉ quan hệ bên ngoài thôi. Tôi trấn an mẹ.
- Ừ, mất vệ sinh lắm con à.

Nhưng khổ nỗi day mãi mà không xuất được, mặc dù kiểu quan hệ này cũng không hẳn là không có cảm giác nhưng tôi vẫn không thoả mãn, tôi chỉ muốn chim tôi ngọ ngoậy trong bướm mẹ thôi.
Chừng một lúc giường như tôi không chịu nổi nữa, hơn nữa tôi cũng rất tò mò xem cái cảm giác quan hệ vào ngày đèn đỏ sẽ như thế nào.. nên tôi liều tranh thủ lúc mẹ không để ý liền vội vàng ấn tọt chim tôi vào bướm mẹ. Quá nhiều kinh nguyệt khiến chim tôi vào dễ dàng.
Mẹ giật nảy người :” Ui” một cái rồi cả tôi và mẹ nằm im một lúc, bỡ ngỡ…
- Đã bảo đừng cho vào rồi mà, bẩn lắm con à.
- Nhưng con nhớ…
- Đưa mẹ tờ báo đầu giường đây. Mẹ ra lệnh.
Tôi rướn người lấy tờ báo đầu giường chủ động kê xuống mông mẹ trong khi chim vẫn nằm trong bướm mẹ ấm áp, ướt át. Tôi sợ rút chim ra mẹ sẽ không cho vào nữa nên cố gắng ngâm chú bé trong cô bé của mẹ.
Và bắt đầu…
Tôi dập nhẹ nhẹ khác với những lần trước. Tôi sợ kinh nguyệt ra nhiều. Cảm giác lần đầu được quan hệ như thế này làm tôi hứng kinh khủng. Vừa nhiều nước, vừa hồi hộp..
Còn mẹ tôi thì có vẻ không thoải mái nên dù mắt nhắm nhưng vẫn nhăn mặt mỗi khi tôi cố ấn sâu vào.
- Ra nhiều quá con à. Con ra nhanh đi. Mẹ giục.
- Nhưng con không thích thế, ra nhiều kệ nó lát tắm là hết mà.
Đúng là ra nhiều thật, máu đỏ ra cả chim tôi, lôngtôi, cả ra bẹn và đùi mẹ.
Lúc đầu tôi còn kiêng nên dập nhè nhẹ nhưng một lúc thấy ra nhiều quá tôi càng hăng say và dập mạnh hơn. Kinh nguyệt chảy ra cả tờ báo bên dưới mông mẹ. Mẹ nhổm người dậy nhìn xuống chỗ giao hoan giữa tôi và mẹ. Có lẽ mẹ quan hệ như này lần đầu nên tò mò xem nó như nào. Lôngbướm mẹ bện lại từng mảng…
- Nhanh đi con, mẹ giục.
- Kệ con! Tôi gan lì.
Tôi lúc đó chẳng còn phân biệt là dơ bẩn hay mất vệ sinh gì, chỉ cố gắng dập nhanh để thoả mãn mình, để cảm nhận cảm giác lần đầu như thế…
- Mẹ thích không? Tôi muốn biết cảm giác của mẹ nên liều hỏi thế.
Mẹ không trả lời, véo nhẹ vào ngực tôi ngụ ý ngại ngùng.
- Hôm nay có phải cho ra ngoài không mẹ? Tôi giả vờ ngây ngô.
- Không con à.
Tôi vừa dập vừa bóp vú mẹ, xoa lên bụng mẹ, lên gần chỗ mu mẹ để tạo cảm giác. Mẹ thì vẫn vậy, chỉ xoa ngực tôi, xoa mông tôi. Tôi rất muốn đổi tư thế nhưng ra nhiều thế này chỉ hợp cho kiểu truyền thống.
- Cứ như phá trinh mẹ nhỉ? Tôi thủ thỉ vào tai mẹ.
Mẹ thở dài. Im lặng. Tôi dừng lại không ấn sâu vào nữa khi thấy thái độ của mẹ thay đổi như thế.
- Sao vậy mẹ? Có chuyện gì à?
- Con đã từng phá trinh ai rồi à?
- Không. Sao mẹ hỏi thế?
- Sao con lại nói như thế? Mẹ hỏi vào tai tôi.
- Tại con đọc sách báo, bây giờ cái đó công khai mà mẹ. Ai chả biết dù không thực tế.
- Vậy mà mẹ tưởng…
Hoá ra mẹ ghen khi tưởng tôi làm thế với ai đó. Tự nhiên tôi thấy hạnh phúc vô cùng.
Tôi ôm chặt mẹ dập lien hồi, mẹ biết tôi sắp ra nên khép chặt chân lại quặp lấy mông tôi để tôi ra nhanh hơn. Tôi xuất ào ạt vào bướm mẹ, lâu rồi mới có cảm giác xuất vào bên trong mẹ nên tôi rên lên sung sướng. Còn mẹ, có lẽ do đang trong thời kì nên mẹ không cảm nhận được nhiều, chim tôi giật giật và nhỏ dần trong bướm mẹ. Tôi nằm phục lên người mẹ thở dốc.
Khác với những lần trước, tôi không nằm lăn ra giường và mẹ cũng vậy, hai mẹ con trần truồng dậy đi vào nhà vệ sinh. Mẹ đi sau vì còn phải dọn chỗ tờ báo vương vãi đầy kinh nguyệt của mẹ. Tôi vào nhà tắm bật điện lên, máu kinh bám đầy chim tôi từ gốc đến ngọn, lên cả vùng bụng dưới của tôi nữa. Tôi lấy vòi hoa sen gột rửa những tội lỗi đang bám vào cơ thể tôi. Tự nhiên lúc này tôi thấy kinh tởm kiểu gì ấy, cảm giác không như lúc quan hệ trước đó, tôi tự nhủ chắc đây là lần cuối tôi quan hệ kiểu này quá. Đúng là lúc hăng lên thì không còn nghĩ được gì nữa.
Tôi đang rửa thì mẹ vào, tại tôi không đóng cửa, đêm rồi, nhà lại có hai mẹ con nên tôi không đóng. Mẹ lững thững đi vào. Tôi nhìn thấy máu kinh chảy dài xuống bẹn và khuỷ chân mẹ, nhiều quá.
- Con xong chưa, cho mẹ mươnj vòi nước. Ra nhiều quá, mới là mấy ngày đầu…
- Con chưa mẹ à, biết thế này…
- Mẹ đã bảo rồi mà…
Tôi lấy vòi hoa sen xịt lên cơ thể mẹ tự ngực và dừng lại ở chỗ đó, tôi đưa tay móc vào cô bé của mẹ để kì cọ cho mẹ. Mẹ banh hai chân ra để tay tôi vào sâu hơn. Tôi lấy hai ngón tay móc vào sâu bên trong cho ra hết mọi thứ, từ máu kinh cho đến chất nhầy của tôi vừa xuất trong mẹ.
Mẹ cũng chủ động rửa chim cho tôi, mẹ còn lấy nước vệ sinh của mẹ xoa lên chim tôi.
Tự nhiên khung cảnh này khiến tôi hứng lên kinh khủng. Hai cơ thể trần truồng thấm đẫm nước, những giọt nước thấm vào vú mẹ chảy xuống, những hạt nứơc bám vào đám lôngcủa mẹ trông thật quến rũ. Tôi để vòi hoa sen lên giá, đặt hai tay lên hai vú mẹ. Tôi chưa bao giờ thấy mẹ ở hoàn cảnh này , đa số đều là khi quan hệ tôi xoa bóp ngực mẹ. Còn bây giờ, hai bầu vú của mẹ căng tròn chảy xuống dưới, nước làm cho ti ngực mẹ săn lại, dường như trở nên cứng hơn, săn chắc hơn. Cúi xuống hôn lên một bầu ngực ấy, cộng với nước còn đọng lại bất chợt tạo cho tôi cảm giác như được bú sữa mẹ ngày nào, tuổi thơ chợt quay về trong kí ức..
Mẹ xoa tóc tôi, xoa đầu tôi trong im lặng. Cái gì mãi rồi cũng chán, tôi hôn dần xuống rốn mẹ, đưa tay vào bướm mẹ móc mói. Mẹ tựa lưng vào tường đá hoa nhà vệ sinh, im lặng…
Kinh nguyệt vừa nãy đã ra hết nên bây giờ hầu như không còn đọng lại trên tay tôi, có chăng chỉ là những vết mờ mờ…
- Con lại vậy rồi, mới đó mà… Có ai như con không. Nửa đêm rồi còn phải tắm thế này, lại còn… Mẹ nói vào tai tôi đủ nhẹ như chỉ để cho mình tôi nghe thấy.
- Nhưng mẹ đẹp quá, con chưa tắm cùng mẹ lâu rồi mà.
- Tắm cùng chứ có phải là thế này đâu. Mẹ đẩy tay tôi ra như con gái dỗi hờn.

Tôi cười tủm tỉm nắm tay mẹ đặt lên dương vật đã cương cứng vì nước của tôi. Mẹ nhìn nó không nói gì, đăm chiêu suy nghĩ. Tôi ôm chặt lấy mẹ, hai cơ thể quấn chặt nhau như đôi tình nhân lâu ngày gặp lại. Hai cơ thể ướt sũng, nhớp nháp đang quấn vào nhau.
- Buông mẹ ra, ngộp quá! Mẹ thì thào.
Tôi dễ dàng đưa chim tôi vào bướm mẹ đã ướt vì nước và chất nhờn. Mẹ đứng tựa vào tường, còn tôi cố gắng ấn sâu vào bướm mẹ. Tôi phải cúi người xuống một chút vì tôi cao hơn mẹ. Có những lúc mẹ phải kiễng chân cao lên một tí vì tôi thúc vào mạnh quá, mẹ sợ tôi mỏi chân khi cứ phải khom người xuống. Tôi ôm chặt eo mẹ mà dập. Thực sự kiểu này làm tôi kích thích vô cùng nhưng hơi mỏi chân, có lẽ mẹ cũng vậy, lúc thì tôi khom người, lúc thì mẹ kiễng chân.
Tôi kéo chiếc ghế nhỏ để mẹ ngồi giặt quần áo để mẹ đứng lên đó cho vừa khít với tôi. Mẹ đứng lên ghế đúng tầm của tôi, cả hai đều thoải mái nên tôi dập như trút nước. Tiếng nhóp nhép do nước cũng như hai bộ phận sinh dục chạm nhau kêu rất to đầy nhục dục. Mẹ kéo mông tôi mạnh vào như ngụ ý bảo tôi vào sâu hơn nữa. Một lúc tôi đặt một chân mẹ lên bồn cầu, lúc này bướm mẹ lộ ra rõ nét, sâu thắm như không có điểm kết thúc. Nhìn mẹ thật khiêu gợi, tôi vén lôngmẹ ra day day hai tay lên hột le của mẹ, mẹ ngưả mặt lên trời như có vẻ không chịu đựng them được nữa.
Tôi đưa chú bé của tôi trở lại chỗ cũ. Lúc này cô bé của mẹ cũng tiết ra kinh nguyệt màu hồng nhạt. Tôi không quan tâm đến điều đó nữa, mà dù bây giờ có ra nhiều thế nào, tôi cũng mặc kệ.
Tôi có gắng ấn sâu vào cô bé của mẹ, cố gắng dập nhanh hết sức có thể. Mẹ dang chân ra nên dường như chú bé của tôi có vẻ như hơi nhỏ so với bứom mẹ. Mu mẹ tôi nhô cao như mời gọi… Tôi chỉ muốn san bằng cái mu ấy, tôi cọ xát mu tôi vào mu mẹ tạo ra những âm thanh xào xạc, cảm giác khác lạ…
Mẹ tôi cố gắng che đậy cảm giác của mình nhưng tôi hiểu mẹ đang lên đỉnh. Mắt mẹ nhắm nghiền, cơ thể mẹ nóng ran….
Tôi xuất những dòng tinh trùng còn sót lại sau lần vừa nãy vào cơ thể mẹ. Mẹ khép hai chân lại như muốn vắt kiệt những giọt tinh trùng của tôi không sót giọt nào…
- Con sướng quá, tôi nói trong vô thức…
Mẹ ôm chặt lấy tôi một lúc rồi đẩy tôi ra, tư thế này làm tinh trùng chảy ra ngoài khỏi bướm mẹ, từng giọt, từng giọt…
Tôi lấy vòi hoa sen xịt vào chỗ ấy, mẹ nhắm nghiền mắt như chưa dứt cơn mê… Mẹ để mặc tôi rửa kì cọ cho mẹ, tôi rửa cho mẹ xong cũng tự lo cho mình, mẹ nhìn tôi tự rửa chim như hồi nhỏ rồi chờ tôi vào cùng.
Tôi bế mẹ từ nhà vệ sinh vào giường ngủ, mẹ ngạc nhiên vô cùng khi tôi làm thế, mẹ thật nặng, mông mẹ thật to…

Hai mẹ con trần truồng ôm nhau ngủ… Mệt mỏi…


Ngày mai bố tôi về rồi…. Ngày mai…
Sáng hôm sau tôi dậy sớm, tôi cứ mong chờ điều vô hình gì đó… Hình như mẹ tôi cũng thế…
Mẹ tôi hôm nay ăn mặc khác mọi ngày, không phải là chiếc váy ở nhà, mà là chiếc quần ổng rộng và chiếc áo thun cổ lọ. 
Tiếng mở cửa, tôi không chạy ra nhưng cũng biết đó là bố tôi… Tôi chui vào phòng nằm lì, lắng nghe và chờ đợi…
Chẳng ai nói gì, chỉ là tiếng loảng xoảng của dụng cụ nhà bếp, tiếng bố tôi đi lại…
Rồi tôi lại chìm vào giấc ngủ. Tôi chỉ dậy khi mẹ vào phòng gọi tôi dậy ăn cơm trưa. 
- Dậy rồi à? Bố tôi khằn khò.
- Bố về rồi à?
- Con trai lớn rồi phải chăm chỉ chứ.
Bố tôi thường là như thế…. Lúc nào cũng giảng đạo đức nhưng sự thực thì…
Tôi ngồi vào bàn ăn, cúi gằm mặt ăn cho nhanh… Tôi quen vậy rồi…
- Bao giờ con lên thành phố đi học lại? Bố tôi phá tan bầu không khí im lặng.
- Vài hôm nữa con lên.
- Thiếu thốn gì thì bảo bố.
Lại như thế, lúc nào cũng vậy nhưng chẳng lo cho tôi được nhiều, mà tôi từ lâu rồi cũng không bao giờ chìa tay ra xin bố tôi gì cả…
Mẹ tôi không nói gì, gắp mấy món ăn mà tôi thích cho tôi…

Chiều… Ở phòng khách.

- Đây tiền đây, anh cầm đi. Từ nay nhà này là của tôi. Tiếng mẹ tôi nhỏ nhẹ
- Cô lấy tiền ở đâu ra vậy?
- Điều đó không quan trọng, miễn là có đủ cho anh.
- Tôi đổi ý rồi, tôi lo được rồi… Hiện tại tôi chưa cần tiền. Lúc nào cần đến tôi sẽ lấy sau.
- Vậy à? Còn chuyện ly hôn? Mẹ hỏi..
- Đơn đưa rồi, người ta gọi khi nào lên thì lên. Tôi không muốn ly hôn nữa.
- Tại sao vậy? Chẳng phải từ trước đến giờ anh muốn ly hôn sao?
- Còn cô, lúc trước tôi đòi ly hôn thì cô từ chối, sao bây giờ lại giục tôi vậy? Cô có thằng nào à?
- Không, tôi muốn kết thúc mọi thứ nhanh để sống cuộc sống khác.
- Tôi sống chừng này tuổi rồi, tôi không còn như xưa nữa. Qua sự việc vừa rồi, tôi mới hiểu dù đi đâu cũng cần có chỗ để về. Tôi muốn đi lại hai nơi, không muốn ly hôn nữa. Mà dù có ly hôn tôi cũng sẽ về nhà này khi tôi thích.
- Anh bị sao vậy? Anh định bắt tôi sống cuộc sống này đến bao giờ nữa?

Thì ra là vậy, bố tôi bị người tình xua đuổi nên ông ấy thay đổi cách suy nghĩ, muốn có bồ bên ngoài nhưng cũng muốn đi lại để có chỗ đi chỗ về khi gặp sự cố nên muốn tiếp tục sốngnhư thế với mẹ tôi.
Tự nhiên tôi buồn quá. Bố tôi thật ích kỉ. Mẹ tôi cũng im lặng, chẳng còn cách nào khác. Bố tôi trên danh nghĩa vẫn là chồng của mẹ, nên chuyện đi lại là điều hiển nhiên, trừ khi mẹ tôi dọn đi nơi khác đến một nơi mà bố tôi hoàn toàn không biểt…

Tối, mẹ không qua phòng bố mẹ ngủ, vẫn ngủ ở phòng tôi. Bố tôi gọi mẹ tôi qua nhưng mẹ tôi bảo không qua.
- Bố gọi mẹ đấy, mẹ qua với bố đi. Tôi nói mà trong long không hề suy nghĩ.
- Mẹ không thích, thà mẹ ngủ một mình ở phòng khách chứ mẹ không muốn ngủ cùng bố.
Tiếng bố tôi lại gọi. Mẹ tôi không qua…
- Mẹ qua đi, dù sao con cũng lớn rồi, mẹ ngủ với con thế này bố sẽ suy nghĩ, cũng không tiện đâu.
- Không sao, dù con có lớn thế nào, con cũng là con của mẹ. Mẹ nhìn tôi âu yếm.
Tiếng bố tôi: “Có qua không để tôi còn ngủ”. Mẹ tôi nhất quýêt không qua.
Một lúc không còn nghe thấy tiếng bố tôi nữa, có lẽ bố tôi đã ngủ rồi.
- Bao giờ bố đi hả mẹ? Tôi thủ thỉ.
- Đợt này bố ở lâu đấy, có lẽ hơn một tháng. Mẹ thở dài.
Tôi cũng thở dài. Hai mẹ con chẳng ai nói gì, chỉ thở dài lặng lẽ…
- Sao bố không lấy tiền hả mẹ? 
- Bố bảo chưa phải lúc, sớm muộn gì cũng sẽ lấy thôi, nhưng chưa đến lúc, chắc là thu xếp được với con bé kia rồi.
- Còn chuyện ly hôn? Tôi tò mò.
- Với mẹ ly hôn hay không có khác gì nhau, từ lâu mẹ đã coi như không có bố con rồi. Mẹ lại thở dài.
Tôi đưa tay kéo mẹ vào gần mình, đưa tay cho mẹ gối lên. Tay còn lại tôi nắn nắn đầu ti mẹ nhẹ nhàng. Mẹ sợ tôi làm tới nên nói khẽ vào tai tôi : “Mẹ đang bị, con biết rồi mà”. Tôi cũng chẳng vừa, tay đưa xuống mu mẹ đang căng lên vì chiếc băng vệ sinh: “ Bị sao hôm qua vẫn được mà”.
“Con định để bố con biết sao mà nói như thế? Con định nưả đêm rồi còn bắt mẹ dậy đi vào nhà sinh tắm rửa sao?”
“Con đùa thôi, mẹ ngủ ngon”. Tôi xoa xoa lên mu mẹ một lát rồi chìm vào giấc ngủ…

Hôm sau bố tôi đi đâu từ sang sớm, tôi cũng qua nhà bạn bè chơi đến tối muộn mới về. Tôi không muốn ở nhà vì ngại nhìn thấy bố, cũng ngại đối mặt với mẹ.
Tôi trở về nhà khi bữa tối đã dọn xong, bố tôi cũng đã về. Lại như vậy, lại như mọi hôm..

Mẹ cũng qua phòng tôi ngủ, bố tôi vẫn gọi mẹ qua… Tôi lúc đầu còn giục mẹ qua nhưng mẹ cứ từ chối hoài nên tôi không còn muốn nói nữa. Mệt mỏi…
Tôi lại ôm mẹ vào long như hai đôi tình nhân mà ngủ… 
Ngày qua ngày tôi lảng tránh bố tôi, cứ khi nào bố có nhà thì tôi ra ngoài, và ngược lại. Mẹ tôi biết điều đó, chỉ có bố tôi là vô tâm nên không để ý…
Buổi sang hôm ấy khi tôi ngủ dậy muộn thì bố tôi đã đi rồi, chỉ còn mẹ tôi đang chuẩn bị đi làm. 
- Con định cuối tuần lên thành phố mẹ à.
- Sao vậy? Cũng chưa đến thời gian đi học mà.
- Con muốn lên trước chuẩn bị cho học kỳ tới.
Thực ra tuy không nói nhưng mẹ cũng biết tôi không muốn ở nhà khi có bố tôi. Mẹ thở dài.
- Vậy cũng được, mẹ sẽ chuẩn bị ít quần áo, đồ ăn cho con.
Chiều mẹ về sớm, mẹ kêu tôi chuẩn bị đi chợ cùng mẹ mua ít đồ cho chuýên đi sắp tới. Tôi chở mẹ sau lưng mà chẳng biết nói gì. Cảm giác xa mẹ thật buồn, nhưng…
Mẹ chọn cho tôi vài bộ quần áo. Trên đường về, mẹ rẽ vào tiệm thuốc tây mua gì đó, tôi nghĩ là mẹ mua ít thuốc cảm cho tôi phòng khi tôi ốm đau trên thành phố một mình không ai lo.
- Mẹ mua gì vậy? Tôi hỏi khi chở mẹ về nhà.
- Con biết mà.
- Con biết gì đâu.
- Thuốc tránh thai hang ngày. Mẹ hết kinh rồi, cũng đến lúc phải uống. Lâu rồi không uống không biết có tác dụng phụ không.
Tôi im lặng không nói… Mẹ thấy vậy liền hỏi “Có chuyện gì à?”
- Không ạ. Tại con thấy mẹ có lần bảo là ngại vào tiệm thuốc gần nhà mua thuốc đó mà.
- Uhm. Nhưng bố con mới về ai cũng biết nên không ngại nữa.
- Mẹ đã xác định mua thuốc rồi sao không qua ngủ cùng bố? Tôi nói như hờn dỗi, ghen tuông vô cớ.

Mẹ không nói gì thêm…

Về đến nhà bố tôi vẫn chưa về. “Sao bố chưa về nhỉ, tôi hỏi”. “Sáng thấy bảo hôm nay về muộn, mẹ con mình cứ nấu cơm rồi ăn trước vậy”.

Tôi loay hoay giúp mẹ nấu cơm. Mẹ bảo tôi phụ giúp mẹ nấu cơm vì sắp đi học rồi không biết đến bao giờ mới giúp mẹ được nữa. Tôi vừa làm vừa hát nho nhỏ những bài hát thịnh hành khi đó. Công việc gần xong tôi lại gần mẹ, ôm mẹ từ phía sau như những lần trước. Mẹ không giật mình nữa, nắm tay tôi để nguyên trên bụng mẹ… Im lặng để hưởng thụ cảm giác yên bình…
- Con đi rồi sẽ nhớ mẹ lắm. Tôi thủ thỉ vào một bên tai mẹ.
- Mẹ cũng thế.
- Mẹ còn bố mà.
- Con ghen với bố à. Mẹ tủm tỉm.
- Con có quyền gì mà ghen chứ. Tôi ậm ừ.
- Mẹ chỉ có mình con thôi, từ lâu rồi.
Tôi biết mẹ chỉ nói vậy để tôi yên long chứ bố mẹ dù sao cũng là cũng là vợ chồng, dù không còn tình yêu nhưng tình nghĩa vẫn còn. Tôi biết khi tôi đi rồi, sớm muộn gì mẹ cũng sẽ sang ngủ cùng bố, và chuỵên đó sớm muộn gì sẽ xảy ra. Vì thế nên mẹ mới mua thuốc tránh thai hang ngày.

Chỉ nghĩ đến đó thôi tự nhiên trong tôi có cảm giác kỳ lạ. Phải chăng tôi đang ghen với chính bố mình, lẽ ra rôi không có quyền làm thế. Tôi như con thú đưa tay kéo váy mẹ lên ngang bụng, để lộ ra đôi mông tròn lẳn và bờ mu cao sau chiếc quần lót đen hoa.
- Con tôi, lại vậy rồi. Mẹ nói nhưng cơ thể mẹ lại đồng tình với tôi. Tay mẹ giữ chiếc váy để nó không tụt xuống.
Tôi xoay mẹ lại đối diện với mình, tôi nhìn xuống dưới mẹ, rồi nhìn lên mặt mẹ. Mẹ nhìn tôi không chớp mắt. Tôi tụt quần lót mẹ xuống, ngay tại gian bếp chật hẹp này. 
Mẹ cũng dễ dàng tụt chiếc quần đùi mỏng manh của tôi xuống, cũng làm giống như tôi làm với mẹ, cũng cúi xuống nhìn bên dưới tôi rồi nhìn mặt tôi. Nóng ran!
Tôi đưa cả bàn tay đặt lên mu mẹ xoa xoa, to và rậm rạp. Một bàn tay vừa đủ. Rồi một ngón tay móc móc vào nơi ẩm ướt ấy… 
Mẹ nhắm nghiền mắt, tựa người vào thành bếp, hai tay thả lỏng xuống rã rời… Mẹ tôi dễ bị kích thích bằng tay… Tôi cầm tay mẹ đặt lên chim tôi “ Mẹ vuốt ve chú bé của con đi”. Tôi nói như ra lệnh.
Mẹ xoa tay lên chim tôi, từ đầu cho đến bọng bên dưới. Tôi đưa ngón tay sâu vào bướm mẹ, một ngón tay ngập hết, rồi rút ra đút vào với tốc độ lien hoàn. Mẹ thấy tôi như thế cũng theo bản năng mà sóc mạnh chim tôi, lộn hết bao quy đầu tôi ra mà sóc. Tôi dừng lại ngoáy nhẹ nhàng từng ngõ ngách trong mẹ như muốn khám phá hết mọi ngõ hẻm sâu thẳm ấy. Mẹ quặn người lại, chân mẹ khép chặt như muốn nuốt trọn ngón tay tôi. Tay tôi ướt nhẹp vì nước nhờn của mẹ…Chảy cả ra ngoài, xuống hang mẹ…
Tôi lấy hai tay banh bướm mẹ ra rồi nhẹ nhàng nhưng chính xác đưa chú bé đã cương cứng vào bướm mẹ.
Tôi ôm ấy mông mẹ kéo chặt vào như muốn chim tôi vào sâu hơn nữa, mẹ tôi cũng thế, cố gắng ưỡn mông ra để chim tôi vào sâu nhất có thể.
Tôi dập như điên dại khi nghĩ đến cảnh tôi đi rồi bố sẽ quan hệ với mẹ. Tôi ghen tức khi nghĩ đến đìêu đó nên tôi như muốn dập nát bướm mẹ tôi ra…
Mẹ tôi không hiểu điều đó…
Tôi bế đặt mẹ lên bàn ăn dưới bếp, mẹ nằm ngửa tênh hênh với hai chân dang rộng thả hai chân xuống dưới. Mu mẹ nhô cao như chưa bao giờ cao như thế mời gọi… Tôi không choc him tôi vào ngay mà tôi đứng như trời trồng khi nhìn thấy cảnh ấy… Thực sự mẹ thật khiêu gợi khi nằm trên chiêc bàn ăn với chiếc váy kéo đến ngang ngực và hai chân dang rộng ra thả dài xuống dưới, ở giữa hai chân là chiếc bím hồng hồng mờ mờ ảo ảo nhô cao với những vệt nước nhờn thấm đẫm.
Mẹ ngại ngùng khi phải nằm như thế, mẹ kéo tôi lại gần như thể muốn tôi làm nhanh đi, mẹ ngại mà. Tôi đưa chim vào bướm mẹ và bắt đầu tìm về cội nguồn… Chiếc bàn ăn nhà tôi thấp, nó có từ lâu rồi, tôi không cần phải kiễng khi để mẹ nằm như thế. Rất vừa với chiều cao của tôi, mẹ tôi rên nhe nhẹ khi tôi ấn sâu vào. Hai tay mẹ bám vào thành bàn, đầu tóc rũ rượi che hết khuôn mặt. Tôi không bóp vú mẹ như mọi lần, cái thu hút tôi bây giờ là chỗ ấy, cái chỗ mà tôi đã ra đời, khít và trơn trựơt. 
Mẹ tôi rên khẽ, tôi cũng vậy… Tiếng bạch bạch vang khắp gian bếp nhỏ bé…
Tôi bế mẹ xuống khi đã chán tư thế này, tôi xoay người mẹ lại như muốn để mẹ chống tay xuống bàn, quay mông lại phía tôi. Tôi muốn quan hệ từ phía sau. Mẹ tôi lóngngóng như chưa bao giờ làm tư thế này… Có lẽ mẹ và bố chưa bao giờ làm như thế… Cuối cùng sau một lúc mẹ mới chiụ để tôi xoay mẹ chổng mông như thế. Mẹ có vẻ khó chịu khi tôi làm như thế, có lẽ mẹ không quen. Tôi đưa chim tôi vào mông mẹ, mông mẹ to quá nên che hết chim mẹ. Tôi cũng nhỏ bé trước mẹ ở tư thế này. Dập và dập…
Vừa dập tôi vừa đưa tay ra phía trước xoa bướm mẹ. Trái với lúc đầu mẹ có vẻ khó chịu nhưng được một lúc mẹ có vẻ thích thú với tư thế mới. Mẹ rên to hơn…
Chim tôi nhỏ bé trước mông mẹ, nó biến đâu mất khi đi sâu vào mông mẹ..
Tôi lại dập lien tục khi nghĩ đến cảnh mẹ và bố, tôi lại ghen với điều ấy nên dập mạnh đến mức tay mẹ tôi đâỷ cả bàn đi. 
- Nhẹ thôi con. Mẹ nói nhỏ trong tiếng bạch bạch của người tôi chạm vào mông mẹ liênhồi.
- Con muốn mẹ là của con, mình con thôi. Mẹ nói đi, mẹ là của con. Tôi gào to như thằng điên loạn.
- Thì từ lâu mẹ đã là của con rồi mà. Mẹ cũng gào to hơn.
- Con không muốn mẹ ngủ cùng bố. Tôi nhẹ giọng.
- Không mà, nếu mẹ muốn ngủ mẹ đã qua phòng bố khi bố gọi rồi.
- Sao mẹ còn mua thuốc tránh thai hang ngày?
- Vì con đấy.
- Là sao con không hiểu. Tôi dừng lại không dập nữa.
- Vì con bảo sẽ đi học vào cuối tuần nên mẹ biết những ngày còn lại mẹ con mình sẽ không tránh khỏi chuyện đó nên mẹ mua trước, đỡ phải dung thuốc khẩn cấp, mẹ bị thổ huyết mà.
Tự nhiên tôi thương mẹ quá. Tôi đã hiểu lầm mẹ rồi. Tôi xoay người mẹ lại, không để mẹ chổng mông nữa, tôi ôm chặt mẹ mà khóc như đứa trẻ… Mẹ không hiểu… Tôi cũng không muốn giải thích cho mẹ hiểu vì sao tôi khóc..
Chim tôi mềm oặt xuống, tôi ôm chặt mẹ mà sụt sịt…
- Mình đi tắm rửa rồi ăn cơm đi mẹ. 
- Nhưng… Mẹ ngập ngừng…
Tôi hiểu mẹ định nói gì, mẹ ngạc nhiên vì tôi dừng lại khi chưa ra…
Mẹ lúi húi nhặt chiếc quần lót nằm chỏng chơ ở góc bếp, tôi cũng vậy. Mẹ đi vào nhà tắm còn tôi kê lại chiếc bàn ăn bị xô lệch…
Bố tôi về trong khi tôi và mẹ đang ăn cơm. Bố tôi hôm nay chắc công việc như ý nên tâm trạng thoải mái, nói đủ chuyện ngoài lề…
Bố không biết rằng mới đây thôi trên chiếc bàn ăn này, kẻ nghịch tử đã làm một việc tày trời… Hình như dưới chân bàn vẫn còn dấu vết xô lệch, cả những nước nhờn của mẹ…
Tôi và mẹ không nói gì, nhưng thoáng liếc qua tôi biết mẹ vui, có lẽ mẹ đã thoả mãn với tư thế mới…
Âu cũng là số phận, tôi tự nhủ…

Đêm đến, tôi thấy mẹ uống thuốc. Mẹ không qua phòng bố, và bố tôi cũng không gọi nữa.Khi tiếng gáy của bố tôi vang lên cũng là lúc chim tôi đã nằm gọn trong mẹ. Nó vẫn còn tức tức vì ban chiều không xuất được ra.
Mẹ bịt miệng tôi lại sợ tôi rên to làm bố tôi thức giấc. Tôi cũng dập nhẹ nhẹ khác với những lần khác. Tôi dập nhẹ nhưng tim tôi đập mạnh, vì trong hoàn cảnh vụng trộm này, tự nhiên tôi thấy hồi hộp quá… Váy mẹ tôi không cửi ra, quần đùi tôi chỉ cửi đến đầu gối…
Không dập nhiều, chỉ day day vào nhau cũng làm thoả mãn hai con người đang say đắm trong nhục dục. Nghịch cảnh!
Tôi ra hết trong bướm mẹ không sót giọt nào, mẹ ưỡn người hứng trọn như sợ nó ra ngoài mất. Tôi hôn lên trán mẹ, như là để cảm ơn mẹ, cảm ơn người đã sinh ra tôi, cho tôi cuộc sống cũng như khoái cảm giới tính. Mẹ cũng hôn lên mắt tôi như để cảm ơn tôi đã mang cho mẹ cảm giác thực sự…
- Mẹ ngủ ngon nhé. Con hạnh phúc quá.
- Mẹ cũng thế, cứ thế naỳ, mẹ chết mất.
- Con săp đi rồi, nhưng con sẽ về thăm mẹ thường xuyện.
- Con cứ nói thế chứ rồi lại chẳng về đâu.
- Làm sao không về được chứ… Con nhớ cô bé mà. 
- Cô bé nào? Mẹ ngạc nhiên. 
- Thì cô bé này nè, tôi vừa nói vừa đưa tay xoa mu bướm mẹ, nó dính đầy tinh trùng của tôi.
Mẹ đánh yêu nhẹ vào ngực tôi, quay mình vào một góc rồi ngủ…

Mấy ngày sau đó tôi như sống trong những ngày vui thú nhất, tôi tranh thủ ở bên mẹ mọi lúc mọi nơi ở bên mẹ khi bố đi vắng ban ngày, còn ban đêm là những hồi hộp đến nghẹt thở…
Bướm mẹ đỏ au hai bên mép vì chim tôi dập quá nhiều, thậm chí mẹ còn không rửa ráy khi quan hệ xong nữa, chim mẹ lúc nào cũng nhớp nháp tinh trùng của tôi. Ngai nhất là khi vừa quan hệ xong thì bố tôi về, tinh trùng của tôi ngấm ra cả váy của mẹ… Cũng may bố tôi là người vô tâm…

Rồi ngày tôi đi học cũng đến, tôi muốn đi để không phải đối mặt với bố tôi hang ngày nhưng tôi cũng muốn ở lại vì tôi không thể xa mẹ, tôi quen với cơ thể mẹ, mùi hương quen thuộc cả mẹ, quen với cảm giác ấm nóng trong bướm mẹ nhầy nhụa…

Nhưng cuộc vui nào cũng qua, ở lại mà phải gặp bố thà đi còn hơn, tôi nghĩ vậy. Mẹ cũng muốn tôi đi, dù mẹ rất yêu và nhớ tôi nhưng cứ ở lại thế này, tôi và mẹ không dứt ra được, điều đó sẽ rất nguy hiểm… Mẹ muốn dừng lại… Tôi hiểu điều đó qua những tiếng thở dài hàngđêm của mẹ…

Buổi tối trước ngày tôi đi, cả nhà ăn bữa cơm chia tay. Mẹ tôi hôm nay làm nhiều đồ ăn ngon quá. Bố tôi cũng chẳng nói gì ngoài câu cố học tốt. Tôi ngồi đối diện mẹ nhưng chẳng dám nhìn mẹ, những lúc quan hệ thì tôi và mẹ có thể thoải mái nhưng những lúc thế này, tôi ngại đối mặt với mẹ vô cùng…
Tôi làm rơi chiếc đũa dười đất, cúi xuống tôi thấy bướm mẹ tôi sau lớp quấn lót đỏ, chiếc quần lót mà tôi đã quá quen thuộc khi không biết bao lần tôi đã tụt nó ra khỏi cơ thể mẹ.
Tôi lấy chân đưa vào chân mẹ, rồi đến đầu gối, rồi nằm giữa hai chân mẹ. Mẹ vô cùng hoảng sợ khép đùi lại nhưng càng tạo cho tôi kích thích. Bố tôi cứ cắm cúi ăn, mẹ tôi cũng giả vờ ăn nhưng bên dưới đùi mẹ, chân tôi đang day day lên chiếc mu cao ấy.
Mẹ đưa một tay xuống dứói đẩy chân tôi ra…

Ăn xong bố tôi đi qua nhà hang xóm chơi cờ, ông ấy thích thế mà. Bố vừa ra khỏi cổng là những tiếng bạch bạch lại vang lên không ngớt… Những tiếng thở dồn dập, những tiếng thì thào…
- Đừng con, sao con liều thế. Bố mới đi mà. Vừa nãy cũng thế, sao con liều thế?
- Mai con đi rồi mà mẹ, chiều con nhé…
- Mấy hôm nay ngày nào cũng mấy lần rồi mà…
Tôi hôn lên khắp cơ thể mẹ, xoa hết vú này đến vú khác, tôi sợ mai đi rồi sẽ còn lâu mới được có cảm giác này nên không một chỗ nào mà trên cơ thể mẹ mà tôi động đến. Tôi chăm sóc chỗ sâu kín của mẹ nhiều nhất, mẹ cũng vậy, cũng ôm tôi như thể hôm nay là lần cuối… Hai cơ thể quấn vào nhau vô tận… 
Chỉ thiếu những nụ hôn…
Tôi không ra trong mẹ dù tôi có thể làm thế vì mẹ đã uống thuốc nhưng tôi lại ra trên bụng mẹ, chảy dài xuống rốn. Tôi lấy tay xoa lên bụng mẹ, xoa hết chỗ tinh trùng ấm nóng ấy lên bụng mẹ, bướm mẹ, chân mẹ như thể tôi muốn đánh dấu đây là lãnh địa của tôi. Mẹ dườn như cũng hiểu điều ấy, nằm im để tôi làm việc kỳ dị ấy…
Mẹ nhắm mắt lại để tôi tự do di chuyển khắp cơ thể nóng bỏng của mẹ…
- Cơ thể này là của con mẹ nhé. Tôi nhắc lại.
Mẹ không nói, gật đầu nhẹ như đồng ý.

Đêm cuối, tôi ôm mẹ mà ngủ trong những lo âu cho cuộc sống sắp tới, cho những suy ngĩ rằng mai tôi đi rồi, bố tôi và mẹ…
Tôi lo cho kỳ học sắp tới… Mất ngủ…
Sáng hôm sau mẹ chở tôi ra bến xe. Tôi ôm chặt mẹ không nói.
- Con nhớ giữ sức khỏe. Giữ mình nhé, ở thành phố nhiều cạm bẫy. Mẹ sợ con ra ngoài rồi lây bệnh lắm, đang ở nhà thế này…
- Con sẽ không thế đâu, mẹ cũng giữ gìn nhé.
- Mẹ có gì mà giữ gìn, có gì thì con biết hết rồi.
- Bố…
- Con đừng lo, mẹ không có cảm giác và cũng không để bố chạm vào người lâu rồi. Mẹ chỉ có mình con thôi, bây giờ và mãi mãi..
Tôi biết mẹ chỉ nói vậy để tôi yên long… Tôi nắm tay mẹ thật chặt… Đường đông quá, nếu không tôi đã ôm mẹ hoặc xoa lên vú mẹ mất…

Xe chạy rồi, long tôi ngổn ngang trăm mối…

Mọi thứ dường như chỉ mới bắt đầu…

Sợi dây vô tình mong manh quá, đếm rồi đi, cứ ngỡ mọi thứ sẽ qua đi nhưng…

Bố mẹ tôi từ lâu đã mong manh rồi, bây giờ sẽ dễ vỡ hơn thôi…

Những thứ mong manh đều dễ vỡ… Tôi và mẹ, liệu có vỡ không? Mong manh?


Rồi tôi đi học như nào, quen với người yêu thành phố ra sao? Rồi phản bội lời hứa thế nào? Rồi điều gì sẽ đến khi mọi thứ mong manh đều dễ vỡ… Từng bước từng bước chúng ta sẽ hiểu dần dần về cuộc đời tôi…

Hồi sau sẽ rõ…