Bài đăng phổ biến

Thứ Năm, ngày 02 tháng 8 năm 2012

Nghịch Tử (Mẹ và Con) Đọc & Cảm Nhận 5

Nghịch Tử (Mẹ và Con) Đọc & Cảm Nhận 5

Tôi là người nhạy cảm, một chút gì đó lãng mạn, thường thì những người như tôi hay trắc trở về đường tình duyên. Tôi biết làm thơ khi còn học cấp 2, đầu tiên là những bài thơ về tuổi học trò với những dòng thơ lục bát. Lớn hơn một chút tôi đã biết làm thơ tình, cũng vài lần “giữa giờ chơi mang đến lại mang về” khi còn học cấp 3. Ngẫm lại cũng đúng, đúng là số mình thật khổ về đường tình duyên…
Tôi lên thành phố học lại với những cảm xúc khác nhau đang xáo trộn trong tôi. Một bên là cảm gíac lo lắng hờn ghen với bố, một bên là cảm giác dường như mẹ đã dành trọn con tim cho mình. Tôi hứa với long mình sẽ học tốt. Tôi nhớ đến khoản nợ của mẹ với ông bà, tôi muốn giúp đỡ mẹ quá, đến bao giờ…
Kỳ học mới cũng đến với bao háo hức, hứa hẹn, những khuôn mặt quen bạn bè xưa cũ… Vài tháng hè không gặp mấy mấy đứa bạn lớn hẳn ra.
Tôi học chuyên ngành ngoại ngữ nên trường đa số là con gái, xinh có, dễ thương có, xấu có, giàu có, nghèo có… Giảng đường chung hơn 400 học viên dường như tôi chỉ là nhỏ bé… Có những khi là những tờ giấy nhỏ nhỏ chuyển từ nơi nào đến chỗ tôi với nội dung muốn làm quen.
Tại trong hơn 400 học viên ấy, số lượng sinh viên nam chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà tôi thì lại có chút ngoại hình nên cũng có nhiều em để ý.
Tôi cũng không để ý lắm, đơn giản vì tôi chưa có cảm giác yêu ai đó thật bao giờ, cái thời học sinh vụng dại cảm tính ấy qua lâu rồi… Hơn nữa, trong tôi hình bớng mẹ lớn lao quá, mãnh liệt quá, tôi không thoát ra được. Mấy thằng học chung kêu tôi ngu, sao không yêu con bé này, sao không yêu con bé nhà thành phố kia, sao không yêu đứa chân dài nhưng xấu xấu kia…
Tôi không quan tâm lắm, tôi chỉ cười chừ… Lắm khi bọn nó còn nghi ngờ tôi là gay… Buồn cười quá…
Đôi khi tôi còn thấy thương cảm cho mấy thằng đó, hai mươi tuổi đầu mà chưa biết mùi đàn bà, còn tôi, dẫu gì cũng…
Tôi gọi điện về nhà mỗi chiều thứ 7, lại ra bưu điện gần quán trọ, lại đăng kí số đưa cho cô tiếp viên xinh đẹp nhưng khó tính…
Mẹ vẫn thế, vẫn ngọt ngào với những lo toan. Tôi tuyệt nhiên không nói những chuyện lien quan đến chuỵên ấy, tôi sợ mẹ tôi nghĩ tôi chỉ nhớ đến cái đó mà không lo học tập.
Bố tôi đi sau khi tôi đi một tuần, mẹ tôi bảo thế. Tôi mừng vì như thế mẹ tôi sẽ không ngủ cùng bố nhưng cũng thương mẹ vì lủi thủi một mình.
Mẹ bảo mẹ quen như vậy rồi nhưng dù sao tôi cũng cảm thấy áy náy. Mẹ bảo tôi gắng học tốt, mẹ sẽ lên thăm tôi khi công việc rảnh rỗi.
Tôi nhớ mẹ nhiều, tôi nhớ những đêm ngủ cùng mẹ, nhớ chiếc bàn ăn, nhớ chiếc quần lót của mẹ, nhớ cả cô bé đáng yêu của mẹ…
Tôi không hỏi mẹ có nhớ tôi không, nhưng qua giọng nói tôi biết mẹ nhớ tôi nhiều, mẹ chẳng có ai than thiết ngoài tôi.
Mẹ kêu tôi về thăm mẹ nhưng tôi cũng không muốn lắm. Tôi biết về thế nào chuyện đó lại xảy ra, đôi khi tôi cũng nhớ đến mẹ khi thủ dâm, khi xem phim sex cùng với thằng bạn ở KTX. Tôi không muốn về lúc này vì một lý do khác, đó là vì tôi đã siêu long trước một người con gái học cùng khoa nhưng khác lớp.
Cô bé đó nhà thành phố, nhà cũng giàu có, tôi nghe bạn bè nói thế chứ cũng chưa vào nhà cô ta bao giờ.
Lý do tôi siêu lòngtrước người ấy không phải vì cô ta giàu có hay giỏi giang xinh đẹp gì. Tôi không coi trọng vật chất, nghệ sĩ thường là thế.
Chiều chiều khi tôi ngồi học ở giảng đường cô ta đều chủ động đến ngồi bên tôi hỏi tôi đủ thứ. Tôi thường ở lại không về nhà trọ vì nhà trọ ồn ào nóng nực làm tôi không tập trung được. Lúc đầu tôi ghét cô ta lắm, con gái gì mà mạnh bạo quá, cứ tiến tới làm phiền tôi như đã quen từ lâu lắm.
Sở thích của tôi là người như mẹ tôi, hiền lành, cam chịu, nhẹ nhàng, dịu dàng… Cô ta là bản ngược lại của mẹ tôi. Lắm lúc tôi trốn cô ta sang giảng đường khác hoặc tránh mặt cô ta nhưng chẳng hiểu sao cô ta vẫn tìm ra.
Bạn bè tôi mấy thằng con trai luôn gán ghép tôi với cô bé ấy, cô bé ấy được cái nhiệt tình hay mời bạn bè tôi đi ăn chè ở quán bên đường.
Rồi tôi cũng quen dần với việc có cô ấy bên cạnh, tôi tặc lưỡi coi như là có bạn bè chia sẻ lúc cô đơn. Cô ấy biết tôi nghèo, biết tôi đi chiếc xe đẹp cũ đi học, biết tôi đi dạy them để có tiền ăn học nhưng có vẻ cô ấy không bận tâm lắm. Tên cô ấy thật đẹp, mang tên một loài hoa, HHTT. Một cái tên cũng đủ làm tôi phải thốt lên khi lần đầu nghe thấy.
HHTT không đẹp nhưng toát lên vẻ quyến rũ, chút sành điệu của gái thành phố với đôi mắt to, với nụ cười rạng rỡ.
Tôi hình như đã xao nhãng khi nghĩ về mẹ, nhưng tôi học tốt hơn khi có cô ấy. Tại chiều nào hai đứa cũng ở lại tới muộn mới về.
Tôi bắt đầu làm thơ trở lại, đầu tiên là những bài thơ vu vơ không nội dung cụ thể, rồi thì sau đó là những bài thơ tặng riêng cô ấy:

Dẫu có thể em là loài hoa nhỏ
Hoang dại bên đường nhỏ bé đáng thương
Thì em ạ anh sẽ là ngọn gió
Đến bên em hôn nhẹ thật nhẹ nhàng…

Tôi không nhớ đã tặng cô ấy bao nhiêu bài thơ nữa, cô ấy cũng là người có máu thi sĩ, cũng gửi tặng tôi những bài thơ tình yêu bất hủ…
Những buổi chiều tôi dắt cô ấy ra công viên gần trường, ngồi trên ghế đá tâm sự đủ thứ chuỵên trên đời, về con người, về cs, nhưng tôi tuyệt nhiên không nhắc đến gia đình tôi, tôi sợ người ấy biết tôi sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc với một người cha như thế…
Cô ấy không ngại ngùng ngồi trên xe đạp cà tàngcủa tôi rong duổi khắp thành phố những buổi chiều tà hay những góc phố thânquen.
Tôi chẳng dám đến những nơi hào nhoáng của thành phố, chỉ đi ăn uống ở những quán ven đường. Cô ấy hiểu điều đó…
Cũng chưa một lần cô ấy mời tôi về nhà, có lẽ sợ bố mẹ sẽ thất vọng khi gặp một thằng quê mùa như tôi…
Cũng chưa một lần tôi hôn cô ấy… Tại tôi nhát quá, tôi không đủ dũng khí, trái tim tôi còn non nớt vụng dại, tôi chỉ mạnh mẽ khi ở bên mẹ, có lẽ vậy…
Tôi chỉ nắm tay cô ấy khi quen nhau thânthiết được một thời gian. Cả hai tuy không ai nói yêu ai, thích ai một cách trực tiếp mà chỉ qua những vần thơ, những mảnh giấy nhỏ kẹp trong sổ…
Gửi những lời yêu thương vào trong vần thơ…
Tôi như sống trong hạnh phúc ngọt ngào của tình yêu đầu. Tôi chưa yêu ai như thế, chưa có cảm giác hồi hộp chờ đợi khi người ấy đến muộn như thế. Chưa bao giờ có cảm giác hạnh phúc khi người ấy chờ tôi ở đầu dãy nhà trọ.
Chưa bao giờ tôi mất ngủ cả đêm khi hai đứa giận hờn… Chưa bao giờ tôi phải đạp xe đi tìm một người lang thang trên phố dẫu biết rằng giữa thành phố hoa lệ này sẽ không bao giờ có thể tìm được…
Tôi dần dần xoá nhoà hình ảnh của mẹ, đôi khi tôi nghĩ vậy cũng tốt, mình có thể bắt đầu cuộc sống mới, cuộc sống của một con người, không phải là nghịch tử nữa…
Tôi ít gọi điện về nhà…. Thay vào đó là mẹ tôi gọi điện nhiều hơn. Bà vẫn vậy, vẫn lo lắng cho tôi, vẫn chờ tôi về…
Tôi viện cớ sắp thi nên không về được, tết tôi về luôn thể. Mẹ tôi tin là như thế… Mẹ vốn tin tôi tuyệt đối…
Tôi không nghĩ sẽ làm chuyện ấy với mẹ them lần nào nữa, tôi thấy mình hạnh phúc với cs hiện tại, với những bài học, với những vần thơ đẹp như cổ tích…
Bạn bè hỏi tôi mày đã có gì gì với nó chưa, HHTT ấy. Nhưng tôi chỉ cười, tôi chẳng bao giờ muốn làm gì gì với cô ấy cả. Một tình yêu trong sang đúng nghĩa.
Cô ấy cũng không đòi hỏi gì ở tôi, có lúc tôi nghĩ vu vơ rằng nếu không có cô ấy chắc tôi không sống nổi. Một ngày không gặp ở giảng đường là tim tôi đau nhói.
Tôi cũng kể về mẹ tôi cho cô ấy nghe, tôi kể một cách hào hứng như thể mẹ tôi là thiên thần vậy.

Chiều hôm ấy khi vừa chia tay “loài hoa nhỏ” của mình về tôi đã thấy mẹ ở phòng trọ chờ sẵn. Tôi ngạc nhiên vô cùng, mắt tròn mắt dẹt nhìn mẹ.
Thằng cùng phòng tôi lại bắt đầu nhanh nhảu:
- Cô thấy chưa, học không lo học lại đi chơi với người yêu về đấy. Nó tủm tỉm, rồi hề hề..
Mẹ tôi không nói gì, mặt mẹ buồn buồn.
Tôi đưa mẹ đi dạo quanh công viên gần nhà trọ, nói là gần nhưng đi bộ cũng cả mấy chục phút. Nói là công viên chứ cũng chỉ là vài cái ghế đá và hàngcây… Buổi tối ở đây mọi người đều ra đây tập thể dục hoặc tâm sự cho khuây khoả sau một ngày làm việc vất vả…

- Dạo này con học hành thế nào? Mẹ hỏi tôi khi hai mẹ con ngồi xuống ghế đá.
- Tốt hơn trước mẹ à.
- Sao con dạo này ít gọi điện về? Cũng không về thăm mẹ nữa, mấy tháng rồi còn gì.
- Tại con bận học quá, kỳ này con muốn đạt học bổng mà mẹ. Con định tết về luôn.
- Thế thì tốt rồi. Thế còn con bé ấy. Mẹ nhỏ nhẹ…
- Con bé nào ạ? Tôi giả bộ ngây ngô.
- Con bé mà con hay đưa đi đón về ấy.
- À, mẹ nghe lời thằng cùng phòng làm gì, nó lúc nào chả oang oang như thế. Tôi chối biến.
- Chiều mẹ ngồi ở nhà chủ nhà, cô ấy kể hết rồi.
Tôi im lặng. Hơi chút xấu hổ vì bị mẹ phát hiện ra.
- Mẹ nói vậy thôi chứ có người yêu thì tốt, có người yêu mà biết lo lắng cùng nhau học tập, cùng nhau vượt khó là tốt. Con cũng lớn rồi. Bằng tuổi con mẹ cũng vậy mà.
Tôi như mở cờ trong long, tôi thao thao bất tuyệt kể về “loài hoa nhỏ” của tôi với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt của kẻ mới yêu, đang yêu và được yêu lần đầu.
- Con yêu nó chứ? Mẹ hỏi.
- Con cũng không biết nữa nhưng chưa bao giờ có cảm giác như thế.
- Nó yêu con chứ? Nó có ngoan không? Con nhà thế nào?
- Con cũng không biết tình cảm của người ta có chân thành không, nhưng có vẻ con nhà tử tế.
- Mai con đưa nó gặp mẹ nhé.
- Thôi mẹ à. Tôi không muốn cô ấy gặp mẹ tôi, vì tự nhiên có cảm giác như thể mẹ là người tình của tôi, tôi không muốn hai người giáp mặt.
Mẹ có vẻ buồn buồn khi nghe tôi nói như thế. Tôi hiểu lòng mẹ, hiểu mẹ nghĩ gì.
- Mẹ ở đây mấy ngày? Tôi hỏi.
- Con muốn mẹ về sớm à? Mẹ cũng chỉ ở một hai ngày thôi, lâu rồi không biết con thế nào nên mẹ lên thăm, bây giờ thì yên tâm rồi.
Tôi đưa mẹ về, lâu không gặp nên có gì đó ngăn cách mẹ và tôi, cả quãng đường về không ai nói gì, mẹ lẽo đẽo theo tôi từ phía sau.
Tối đến, tôi và thằng cùng phòng qua nhà trọ bên cạnh ngủ để mẹ ngủ một mình, tôi lấy lý do bận học đêm ảnh hưởng đến mẹ nên qua phòng bên cạnh ngủ. Mẹ hiểu…
Sáng hôm sau HHTT đến phòng trọ tôi sớm. Tôi không muốn họ gặp nhau nhưng cũng không được rồi. Tôi đi ra ngoài mua đồ ăn sángđể mẹ tôi và cô bé nói chuyện. Khi tôi về thì cô ấy đã rời đi.
- Cô ấy đi rồi hả mẹ? Mẹ thấy thế nào? Tôi dồn dập hỏi.
- Ừ. Đi rồi. Mẹ trả lời cộc lốc.
- Sao hả mẹ, được chứ? Tôi hỏi có vẻ tự hào.
- Con muốn mẹ nói thật hay nói dối.
- Tất nhiên là thật rồi. Hi.. Tôi cười. Con đã bảo được mà.
- Về ngoại hình thì mẹ không nói, nhưng về tính cách cũng như hoàn cảnh thì nên xem lại.
- Nó tốt mà mẹ, ngoan ngoãn, còn hoàn cảnh thì với con không quan trọng lắm, quan trọng là tình yêu.
- Con và nó đến đâu rồi?
- Là sao hả mẹ?
- Hai đứa có gì chưa?
- Chưa, tụi con trong sang mà mẹ, hôn con còn chưa dám nữa là…
- Ừ, thế thì tốt…
- Sao nó đi sớm thế nhỉ? Phải chờ con về rồi đi chứ.
- Mẹ bảo nó đi đấy.
- Trời, sao mẹ lại thế, con định lát cả ba chúng ta đi siêu thị chơi.
- Sau này con sẽ hiểu…
Tôi không hiểu mẹ nói thế có ý gì nhưng thực sự tôi không bận tâm lắm.
Tôi chở mẹ đi siêu thị chơi. Nói là đi siêu thị chứ không mua gì, chỉ đi ngắm nghía mọi thứ. Hôm nay là cuối tuần nên đông quá. Mẹ tôi chưa bao giờ đi siêu thị to thế nên cái gì cũng là mới lạ. Mẹ nắm chặt tay tôi như sợ lạc mất…
Trên đường về tôi luyên thuyên đủ thứ về cuộc sống phồn hoa ở thành phố, tôi không kể về HHTT của tôi một chút nào. Tôi sợ mẹ buồn. Dù gì mẹ cũng coi tôi như người của mẹ từ lâu rồi…Mẹ sẽ hạnh phúc khi tôi có cuộc sống mới, mẹ sẽ vui khi tôi có thể rời xa nhục dục với mẹ… Nhưng dù thế nào, phụ nữ cũng là người yếu đuối, rồi mẹ sẽ dần quen với cuộc sống này… Tôi nhủ lòng như thế

Tôi về đến phòng trọ cũng quá trưa, chẳng có ai ở nhà, thằng kia chắc đi học tối mới về. Vừa vào nhà mẹ đã ôm chặt lấy tôi khóc thút thít:
- Mẹ sao thế? Tôi nắm tay mẹ.
- Mẹ thật là người chẳng ra gì. Sao mẹ lại ghen với người yêu của con trai mình chứ?
- Con hiểu mà. Con cũng từng có cảm giác ấy khi ghen với bố. Nhưng cuộc sống phải thế mẹ à.
- Con đi rồi mẹ ngỡ là sẽ qua, sẽ có thể quên những gì đã xảy ra nhưng…. mẹ nói trong tiếng nấc…
- Con cũng nhớ mẹ lắm nhưng tình cảm mẹ con, tình dục khác với tình yêu mẹ à. Con cũng nghĩ sẽ không yêu ai, chỉ có mẹ nhưng khi gặp người ấy con mới hiểu, dù thế nào con và mẹ cũng chỉ mãi mãi là tình mẫu tử.
- Mẹ biết chứ, con đi rồi mẹ khóc nhớ con nhiều lắm. Tình cảm mẹ dành cho con không phải là tình yêu nam nữ, mà tình dục thể xác mẹ cho con cũng không phải là chỉ để thoả mãn nhu cầu. Với con có thể tình dục là thoả mãn nhu cầu, còn với mẹ nó là để gắn kết tình mẹ con… Lẽ ra mẹ không nên ghen vớí người yêu con như thế nhưng mẹ không hiểu nổi mình nữa.
- Con có người yêu cũng tốt mà mẹ, để chúng ta chấm dứt mối quan hệ ngang trái này, để cả hai đỡ phải sống trong dằn vặt tội lỗi…
- Mẹ vui quá, mẹ cứ ngỡ con sẽ không nhận ra điều ấy, cứ muốn tiếp tục mối quan hệ này. Con cũng trưởng thành hơn rồi…
Mẹ buông tôi ra lau dòng nước mắt. Tôi xoa lên má mẹ lau nước mắt cùng mẹ…
- Lúc con đi rồi, con sợ mẹ ở nhà sẽ ngủ cùng bố, con ghen đấy. Tôi cười.
- Bố đi ngay mà, bố mang hết tiền đi rồi. Bây giờ bố sẽ không về đâu, mà nếu có cũng rất lâu mới về.
- Sao bố bảo bố không lấy tiền nữa mà.
- Con bíêt tính bố mà, có cái gì là chắc chắn đâu.
- Vậy là từ khi con đi bố không về nữa? Và mẹ coi như đã mua căn nhà đó.
- Ưhm.
Tự nhiên tôi thương mẹ quá, một thân vò võ một mình… Tôi kéo mẹ vào lòng…

- Con nghĩ rằng sớm muộn gì chúng ta cũng phải dừng lại, nên sớm khi nào thì tốt khi ấy. Con cũng nhớ mẹ lắm, con cũng muốn về thăm mẹ lắm, giá như chưa biết gì về giới tính thì không sao, mẹ đã mang lại cho con cảm giác lần đầu nên con sẽ không bao giớ quên được. Con cũng mất nhiều thời gian để quen người mới…
- Lẽ ra mẹ phải vui mừng nhưng sao mẹ lại thế này chứ? Mẹ thật ích kỉ khi sợ người ta sẽ mang con rời xa vòng tay mẹ… Mẹ lại khóc…
- Dù thế nào con cũng ở bên mẹ mà, dù con có lập gia đình con cũng luôn ở bên mẹ mà. Tôi an ủi mẹ.
Mẹ ngẩng lên nhìn tôi không chớp mắt làm tôi ngượng ngùng muốn tránh đôi mắt ấy. Mẹ đặt hai tay lên má tôi như hai người yêu nhau:
- Con sẽ luôn ở bên mẹ chứ? Mẹ chỉ có con là người thân duy nhất, mẹ chỉ có mình con là tài sản q uý giá nhất. Mẹ không thể sống mà thiếu con được.
- Con biết mà mẹ, con sẽ luôn ở bên mẹ, con hứa…
- Ôi con tôi… Mẹ vừa nói vừa đè tôi xuống giường.
Tôi hoảng quá, bất ngờ quá. Chưa bao giờ mẹ tôi cư xử như thế.
- Mẹ ơi, cửa chưa khoá kìa. Tôi nói.
Tôi đẩy mẹ ra rồi chạy ra khoá vội cửa lại rồi quay lại giường nơi mẹ tôi đang chờ đợi. Mẹ ngồi dậy nắm tay tôi kéo xuống giường. Tôi nằm đè lên mẹ, nhìn thẳng vào mắt mẹ:
- Cứ thế này con làm sao rời xa mẹ được.
- Mẹ cứ nghĩ là sớm qua đi nhưng khi con đi rồi mẹ mới nhận ra thật là khó. Mẹ chưa bgiờ có cảm giác như thế.
- Hay mình cứ như vậy mẹ nhé, tôi vuốt tóc mẹ.
- Mẹ không nói trước được điều gì, đến đâu hay đến đấy vậy. Mẹ nói giọng buông xuôi.
Tôi nhẹ nhàng cởi từng chiếc cúc áo trên người mẹ. Mẹ nhắm nghiền mắt như thoả mãn với hiện tại. Tôi thường ít khi quan tâm đến ngực mẹ, thường thì tôi chỉ cởi áo lót mẹ kho đã thoả mãn hết bên dưới mẹ. Nhưng hôm nay tôi lại làm theo trình tự từ trên xuống dưới.
- Mẹ đẹp quá, tôi nói khi bộ ngực nõn nà của mẹ hiện ra trước mắt tôi.
- Mẹ đẹp nhưng làm sao bằng ngực của HHTT. Mẹ nói trong khi vẫn nhắm mắt.
Tự nhiên tôi chợt nhận ra rằng hình như mình chưa từng để ý đến điều đó, hình như tình yêu của mình và HHTT đẹp trong sang đến mức mình chưa để ý đến ngực cô ấy. Trời ạ!
Chẳng lẽ mình và mẹ chỉ có xác thịt và cã thịt. Mà cũng đúng thôi, làm gì có tình yêu giữa mẹ và con chứ nói gì đến tình yêu trong sang… Tôi tự nhủ…
Tôi cúi xuống hôn lên bầu vú mẹ, nhẹ nhàng chứ không gấp gáp. Mẹ lấy làm lạ, vì tôi thường như con thú khi bên mẹ, hơn nữa cũng lâu rồi chưa làm chuyện đó từ khi lên thành phố học, vậy mà hôm nay tôi lại nhẹ nhàng như thế.
- Con hôm nay lạ quá.
- Sao vậy ạ?
- Thường thì con làm như muốn ăn tươi nuốt sống mẹ, hôm nay… mẹ lấp lửng…
- Tại con muốn từ từ cảm nhận ạ.
- Thật không hay tại con đã chán mẹ rồi khi có HHTT?
- Con đã nói rồi mà, hôn còn chưa có nữa là…
Tôi xoa ngực mẹ lần lượt từng bên một, một tay tôi không thế vừa được, ngực mẹ to và hồng hào quá…
Tôi cửi chiếc quần Jean của mẹ ra, thật khó. Mẹ tôi hay mặc quần Jean nên trông rất trẻ trung năng động.
- Lâu rồi con mới gặp nó.
- Gặp ai cơ?
- Cô bé này nè. Tôi vừa nói vừa đưa tay xoa lên mu mẹ qua lớp quần lót quen thuộc.
- Hix. Nó vẫn vậy mà, nó nhớ chú bé của con lắm.
Tôi cúi xuống lột nốt chiếc quần lót quen thuộc mà tôi hay lột trước đây ra khỏi đùi mẹ. Mẹ nằm im, không chủ động như lúc đầu nữa. Mặc tôi muốn làm gì thì làm.
Tôi đưa chú bé của mình vào bướm mẹ sau khi đã dung tay khám phá hết bên trong mẹ.
Tôi cũng không dập mạnh mẽ như mọi lần, từng chút từng chút nhẹ nhàng ấn sâu vào trong mẹ.
- Mẹ vẫn uống thuốc tránh thai chứ? Tôi hỏi.
- Không, có quan hệ với ai đâu mà uống.
- Vậy lại phải cho ra ngoài à. Tôi hỏi giọng đầy buồn bã.
- Đành vậy chứ sao con.
Tôi vừa dập vừa bóp vú mẹ, hết bên này đến bên kia. Thỉnh thoảng tôi mút vú mẹ, cắn nhẹ lên ti mẹ làm mẹ chết ngất.
Tôi đặt hai chân mẹ lên vai, ở tư thế này tôi nhìn rõ hang của mẹ sâu thẳm, nhìn rõ mu mẹ đang nhô cao chờ đợi. Lông mẹ chảy dài xuống hậu môn, lên cả rốn…
Tôi không đưa chim vào bướm mẹ ngay, mà giơ hai chân mẹ rộng ra để nhìn cho rõ. Mẹ thật khiêu gợi và sexy.
- Kìa con, con làm gì thế. Mẹ hốt hoảng khi thấy tôi làm như thế.
- Con muốn thấy cô bé của mẹ.
- Con thấy nhiều rồi mà. Mẹ vừa nói vừa khép chân lại rồi cầm chim tôi đưa vào bướm mẹ như muốn tôi đưa nhanh vào.
Tôi cũng chiều ý mẹ, đưa chim tôi vào, thật khít, thật ấm áp, thật co bóp… Tôi bắt đầu dập…
Ngực mẹ nhảy tưng tưng như muốn cổ vũ cho tôi, càng nhìn ngực mẹ nhảy theo từng nhịp dập tôi càng hăng máu mà dập nhanh hơn và mạnh hơn.
Mẹ mím chặt môi, hai tay hết ôm chặt mông tôi lại bám chặt vào thành giường. Nưóc nhờn của mẹ theo chim tôi chảy cả ra ngoài.

- Mẹ nhiều nước quá.
- Tại con đấy. Mẹ cứ nghĩ mẹ không còn cảm giác sẽ không ra nước nữa, nhưng con đã làm thay đổi mẹ, mẹ ra nhiều hơn từ khi quan hệ với con.
- Mẹ có muốn mình đôi tư thế không? Tôi hỏi nhẹ.
- Tư thế nào?
- Tư thế như ở nhà mình ấy. ý tôi là tư thế mẹ chổng mông như lần trước ở nhà vệ sinh.
- Gớm, hôm nay lại còn hỏi xin phép nữa cơ đấy. Mẹ tủm tỉm.
Tôi bế mẹ dậy, đặt mẹ quay lưng lại, tay mẹ chống vào thành bàn học của tôi và…
Dạo này mẹ mập hơn thì phải, mông mẹ to hơn, đùi mẹ cũng vậy. Bình thường đã to lắm rồi. Chim tôi mất hút vào trong mông mẹ. Tôi cố banh mông mẹ ra để nhìn cho rõ hơn. Mu mẹ tôi lồi ra lấp ló dưới khoảng mông múp míp. Dường như tôi quá nhỏ bé so với mẹ, cũng may chim tôi dài nên mẹ tôi vẫn có thể cảm giác vào sâu hơn.
Tóc mẹ tôi xoã xuống, chiếc bàn học rung lên theo từng nhịp. Tôi đưa hai tay bám vào eo mẹ, đôi khi hứng lên lại bóp hai vú mẹ, ở tư thế này hai bầu vú to của mẹ chảy dài xuống dường như vô tận, lỏng lẻo…
Tôi rất thích thú khi quan hệ với mẹ kiểu này, tiếng mu tôi chạm vào mông mẹ thật nhục dục, chim tôi lút cán vào mông mẹ, nước nhờn chảy ra hết chim tôi, nhỏ giọt cả xuông sàn nhà.
Tôi dập liêntục, mẹ chống tay cam chịu.. Tôi đưa tay ra trước mân mê mấy sợi lôngbết lại của mẹ, thỉnh thoảng banh hai mép ra để chim tôi vào dễ hơn. Đôi khi tôi day day hột le làm mẹ rên lên nhẹ nhẹ. Tôi rất muốn xuất vào trong mẹ nhưng đã hứa với mẹ rồi, tôi không muốn thất hứa.
- Con cho ra ngoài nhé, mẹ quay mặt lại nhìn tôi nói khi tôi dập nhanh dường như sắp ra.
- Con biết rồi.
Tôi biết mẹ ghen với HHTT nên mới thế, đàn bà khi đã yêu rồi, khó dứt khó quên nữa là mẹ tôi đã thiếu thốn tình cảm từ lâu. Tôi không dập nữa, nằm phủ lên lưng mẹ, chim tôi nằm trong mẹ im lặng.
- Con hạnh phúc quá.
- Con ra đi mẹ mỏi chân rồi.
- Con chỉ muốn ôm mẹ thế này một lúc thôi. Mẹ béo ra thì phải.
- Mẹ tăng cân con à, mẹ đang hồi xuân thì phải.
- Thảo nào… Tôi ngập ngừng…
Tôi hôn lên gáy mẹ nhẹ nhàng, mẹ định quay người lại nhưng tôi giữ để mẹ ở yên tư thế đó. Lại bắt đầu dập…
Lại những tiếng quen thuộc vang lên… Mẹ tôi dường như đã mỏi tay không chống lên bàn nữa mà gục hẳn xuống bàn…
Tôi xuất tinh bắn xối xả lên lưng và mông mẹ. Cũng lâu rồi nên ra nhiều quá, mẹ sợ tinh trùng chảy từ mông xuống âm đạo nên vội vàng lấy chiếc áo lót lau một ít tinh trùng trên mông chỗ gần âm đạo mẹ.
Tôi bế mẹ đặt lên giường, hôn lên trán mẹ, mẹ cũng làm lại như thế như để cảm ơn tôi đã mang hạnh phúc cho mẹ.
- Lâu rồi mẹ nhỉ. Cứ ngỡ đã qua, vậy mà mới như ngày nào.
- Cứ thế này mẹ không rời xa con được mất. Nhưng con còn tương lai, còn HHTT nữa.
- Con dù có yêu ai lấy ai cũng sẽ luôn ở bên mẹ.
- Như vậy con có lỗi với người đó. Như vậy mẹ là người có lỗi…
- Không sao mẹ à, con chỉ có mình mẹ, dù thế nào con cũng không rời xa mẹ, rời xa cô bé xinh đẹp này. Tôi vừa nói vừa đưa tay xoa nhẹ lên mu mẹ vẫn nóng hổi sau một hồi chinh chiến.
- Con nhớ nhé…
Tôi hôn mẹ them lần nữa, mẹ cũng vậy. Tôi ôm mẹ vào long, chú bé của tôi lại ngỏng lên đòi gặp cô bé của mẹ… Mẹ tủm tỉm cười e thẹn khi nhìn thấy tôi như thế.
- Một lần thôi còn giữ sức cho học hành…
- Con cũng muốn thế nhưng…
- Nhưng sao…?
- Mẹ hỏi nó đi xem nó có đồng ý một lần thôi không?
- Là sao? Mẹ tôi ngây thơ..
- Tức là nếu trong vòng 5 phút mà nó vẫn cứng thế này chứng tỏ nó muốn gặp cô bé của mẹ lần nữa, còn nếu sau 5 phút mà nó đi ngủ thì thôi.
- Trời… Mẹ nhìn đồng hồ trên tường có vẻ như bắt đầu tính phút.
5 phút qua đi mà chú bé của tôi vẫn ngỏng lên như muốn chào cô bé của mẹ. Sau 5 phút mẹ tôi chẳng nói gì, lặng lẽ kéo người tôi lại, nằm đối diện tôi rồi đưa chú bé vào sâu trong cô bé cũng đang “khóc nhè” của mẹ…


Rồi mối tình giữ tôi và HHTT sẽ đi về đâu…? Liệu những thứ mong manh có dễ vỡ?
Liệu mối tình ngây thơ đầy lãng mạn với những vần thơ của tôi sẽ về đâu khi khoảng cách còn quá nhiều…

Liệu mẹ tôi có còn ghen vô cớ với HHTT?
Có phải là những nhứ mong manh đều dễ vỡ…?

HHTT là tên một loài hoa?

Vậy đố mọi người HHTT là gì? Mọi người thử giải đố xem nhé. Ai giải đối đúng sớm nhất vào ngày nào thì Chap mới sẽ được đưa lên ngày ấy… Thay đổi không khí chút cho vui thôi ^^. Cuộc sống mệt mỏi quá!

HHTT = ?