Bài đăng phổ biến

Thứ Tư, ngày 20 tháng 6 năm 2012

Truyện Sex Qua Khe Hở 2


Chị Hai nhìn tôi trân trối rồi vụt ôm mặt khóc ngất. Chị đã nhớ lại cái vị trí "con sen" của mình, chị đã nhớ lại "tháng chồng cù lần" đang ở dưới quê. Và chị tủi thân, chị xấu hổ. Tôi thấy có hơi tàn nhẫn, lòng chợt nguội đi, nhưng để ngăn chị từ sau đừng rầy rà nữa, tôi cố làm mặt giận dữ đùng đùng bỏ lên nhà trên, không quên chụp vội cái xì líp của Tuyết nhét vào túi.

Chẳng ngờ hành động của tôi lại đưa đến một hậu quả vươn ngoài dự tưởng.

Tôi nghỉ giao hoan với chị Hai khoảng nửa tháng. Trong nửa tháng trời không có đàn bà, ăn quen nhịn không quen, tôi thật vô cùng khổ sở. Đêm, tôi không ngủ
được cứ lăn lộn trên giường, dương vật cứng ngắc. Bao nhiêu ìân định mò xuống phòng chị nhưng rồi tự ái giữ chân tôi lại. Không, phải để cho chị ấy làm lành, năn nỉ, chứ mình xuống nước thì thuế quá.

Chẳng đụ ai bằng xương bằng thịt được, tôi đành đụ "hàm thự' bằng cách thủ dâm. Tôi cởi hết quần áo, ngồi tựa lưng vào vách tường, tròng cái xì líp của Tuyết lên mặt. Mùi lồn trinh nữ phảng phất, tôi le lưỡi liếm say sưa chỗ đáy Tay cầm cặc thụt, mát nhắm lại, tận dụng tối đa khả năng tưởng tượng, vẽ ra trong đầu cảnh làm tình với chị Hai, cảnh bú liếm, cảnh Tuyết quằn quại rên rỉ, và cả cảnh ba mẹ tôi giao hoan. Tất cả những kinh nghiệm tôi từng nhìn thấy, từng thực hiện với chị, với Tuyết, tôi mang ra "làm mồi" để tự thỏa. Chị Hai nói có phần đúng. Tôi là một con quỷ dâm dục. Không đêm nào tôi không thủ dâm, có đêm đến vài ba lần. Cái xì líp bị tôi dày vò nhai liếm đến bèo nhèo tả tơi. Nhưng thủ dâm tuy có sướng đấy, vẫn chỉ là "món chay", làm sao bằng "món mặn"?

Cuối cùng, một đêm không chịu nổi cơn nứng, tôi suy đi tính lại một hồi, tự cho rằng mình là đàn ông, phải rộng lòng với đàn bà, nghĩa là phải... xuống nước trước. Tôi lý luận: xuống nước không phải hèn, chẳng việc gì xấu hổ, nó chỉ chứng tỏ tấm lòng rộng rãi của tôi đối với chị Hai, biết đâu nhờ đó mà chị cảm động, ra sức chịu chuộng phục vụ tôi hơn. Xét cho cùng, trên cõi đời này chỉ có đụ là trên hết, ngoài ra tất cả đều vô nghĩa, chẳng đáng quan tâm.

Yên lòng với giải pháp "đầu hàng trong danh dự" đó, tôi mò xuống phòng chị. Đến trước cửa, tôi đứng phân vân một hồi rồi nhè nhẹ cầm hột xoài xoay nửa vòng. Cửa không khóa. Tôi mở cờ trong bụng. Như vậy có nghĩa chị Hai rất muốn tôi trở lại với chị, và có lẽ đêm nào cũng bỏ ngỏ cửa chờ tôi. Muốn tạo cho chị một bất ngờ thích thú, tôi nghĩ nên lẻn vào phòng để chị đừng hay biết, rồi bất ngờ vồ lấy tấm thân phốp pháp, đè ra... Trời ơi, đã nửa tháng "chay tịnh", tôi thèm đến dại cả người. Hẳn chị cũng vậy Hai con thú đang khao khát tột độ, tha hồ quần nhau sáng đêm.

Tôi đưa tay đẩy nhẹ. Cánh cửa phòng vừa hé mở một khe nhỏ, ánh sáng như sợi chỉ mỏng lọt ra ngoài. Qua khe sáng đó tôi nhìn thấy toàn bộ hoạt cảnh bên trong, và tôi giật nẩy mình!

Trên chiếc giường tôi với chị Hai thường hoan lạc, ba đang nầm duỗi dài cho chị Hai bú cặc. Tôi chết lặng nhìn trân trối cảnh tượng diễn ra trước mắt.

Chị Hai chồm hổm giữa đôi chân đang dạng rộng của ba, mông chổng lên, từ chỗ đứng của tôi nhìn vào, thấy rõ hai mép lồn chị sưng mọng và vòng hậu môn lõm sâu, tum túm. Chị Hai vừa bú vừa thụt. Hai tay ba vòi xuống ôm đôi vú của chị, bóp nắn. Như hôm đầu tiên tôi nhìn thấy ông với mẹ, lần này ông cũng rên rỉ kêu "sướng... sướng" luôn miệng. Chị Hai chợt ngẩng lên nói với ba:
"Nãy giờ em bú thầy, giờ đến phiên thầy bú em..."
Ba gật đầu:
"Xoay lại, đưa lồn đây cho thầy, úp lồn lên miệng thầy..."

Chị Hai làm theo lời ba. Chị dạng chân quì gối đặt ngay âm hộ vào miệng ông. Ba ngóc đầu thè lưỡi ngoáy lỗ lồn. Môi ông ép sát hai mép, lông lồn rậm và dài phủ kín mặt ba. Chị trườn lên trườn xuống, chà xát không biết mỏi cái "bàn chải" ướt nhèm nhẹp của chị trên chiếc miệng đang mở rộng. Bây giờ tôi mới khám phá chị Hai có một cuống họng thật sâu, cặc ba thuộc loại dài và lớn nếu so với những người đàn ông tôi biết sau này, vậy mà chị ngậm gọn ơ, tận gốc, kéo ra, quết vào một cách say mê thống khoái. Có ìân chị nói với tôi: "Tú tập cho chị biết bú cặc, bú riết, chị thành ghiền rồi Tú ơi, cứ mỗi lần nghĩ đến con cặc cương cứng của Tú, chị chỉ muốn ngậm hoài, ngậm suốt đêm, suốt ngày." Tôi tức giận rủa thầm: Đồ quỉ cái dâm đãng, đâu phải chị chỉ muốn ngậm cặc tôi, mà chắc chắn bất cứ con cặc nào, của bất cứ ai chị cũng muốn ngậm hết. Loại người như chị, tốt nhất nên đi làm ớ . Làm ớ, mỗi ngày ngậm hàng chục con cặc, tha hồ sướng!

Cả hai bú liếm nhau thật lâu... Cuối cùng ba ngồi dậy, noi:
"Hôm nay mình chơi kiểu này, sướng lắm."
"Kiểu gì thầy?"
"Đừng hỏi, từ từ sẽ biết."
Ba tiến đến góc nhà. Nơi này có một bộ salon cũ thải ra từ năm ngoái, vất đi thì uổng nên chị Hai mang xuống dùng. Ba đứng cạnh bộ salon, ngoặc chị lại gần. ông bảo chị chổng ngược lên, mông tựa vào thành tựa, dạng háng thật rộng. Xong ông lại giường lục túi quần lấy ra một khúc nhựa màu da người, không đúng, một con cặc bằng nhựa, giống y như thật. Nhìn thấy món đồ lạ, chị Hai tò mò hỏi:
"ớ đâu có cái này vậy thầy?"
"à Năm trước thầy xuất ngoại mua chơi..."

Rồi không đợi chị Hai hỏi tiếp lôi thôi, ông đứng khuỳnh chân cho thấp ngang tầm miệng chị Hai, đút cặc vào mồm chị: "Bú đi Hai."

Phần ông cũng cúi xuống. Lồn chị trong tư thế chổng ngược, bành ra ngay trước miệng ba. ông liếm quanh háng chị, rà lưỡi vào hậu môn, liếm mép, mút mồng đóc, thọc vào âm đạo. Ba và chị Hai lại bú say sưa. Thêm mười lăm phút nữa trôi qua, chị Hai chịu không thấu, la lên:
"Đụ em đi thầy... Đụ em... Em... Nứng quá thầy ơi..."
Ba rời miệng khỏi lồn chị, cười:
"Thì thầy đang đụ em đó, thầy đụ bằng miệng trên của em..."
"Không, thầy ơi, đụ miệng dưới đi... Em nứng..."

Ba cầm con cặc nhựa đút vô âm đạo chị Hai, thụt, xoáy, khi bên trái, khi bên phải... Chị Hai giật nẩy từng cơn, chị nút cặc ba chùn chụt, ngón tay thọc sâu vào hậu môn ba, tay kia bóp hai hòn dái ba. Phía trên, ba thụt đều tay, đồng thời răng cũng cắn nhẹ mồng đóc chị, nhay nhay. Chị Hai cứ rên lên từng chập:
"Nữa, nhanh nữa thầy ơi... Ui... Đút sâu vô thầy... Ui... Ui Sướng... Đút hết vô thầy..."

Tôi đứng ngây, nhìn sững mọi diễn biến. Vừa bị kích thích tột độ vừa thấy trái tim đau nhói. Trong lòng tôi một cảm giác tức nghẹn dâng lên. Yêu chị Hai dĩ nhiên là không, nhưng ba đã đụ chị, lại dùng nhưng phương tiện hiện đại, tinh xảo tiếp sức, làm sao tôi địch lại ba? Tôi nghĩ đến trái chuối già hôm trước đã sử dụng như con cặc giả, cảm thấy mình thật quê mùa chậm tiến! Vậy là tôi mất toi một cái lồn mê đụ. Bỗng nhiên tôi giận ba quá. Ba đã có mẹ, vả, tiền bạc ba thiếu gì, với khả năng tài chánh cũng như địa vị xã hội, ba thừa sức thay đổi "khẩu vị" hàng ngày, còn ham chi con sen cái ở, mất hết tư cách ông chủ!

Sau này tôi mới biết mọi chuyện đều do chị Hai đạo diễn, chủ động. VI thù tôi, vì lời nói của tôi xúc phạm trầm trọng đến nhân cách và vị trí "con sen" của chị, cũng còn vì chị ít nhiều yêu tôi, ghen với Tuyết, nên rắp ranh trả thù. Và cách hay nhất là quyến rũ... ba. Không rõ chị đã dở ngón đòn nào mà chỉ trong vòng nửa tháng, ba ngã vào vòng tay chị. Té ra, công lực chị cũng đáo để đấy chứ, té ra, lời đùa cợt của tôi hôm nào bỗng trở thành sự thật nhanh chóng?

Chị Hai quyến rũ ba, ngủ với ba và muốn cho tôi nhìn thấy, mới hả dạ. Do đó, biết thế nào cũng có lúc tôi chịu không nổi mò xuống tìm, nên mỗi khi ba với chị giao hoan, chị giấu ba không khóa cửa, để tôi dễ dàng "bát tại trận" Kể ra tính toán của chị chính xác thật, hiệu quả thật, làm tôi điên tiết thật, nhưng mà khá nguy hiểm. Nhỡ mẹ thức dậy không thấy ba đâu, xuống tìm thì sao? Và nhỡ tôi giận quá mét mẹ, thì hậu quả tai hại dường nào? Tôi không ngờ mình trẻ người non dạ, chưa tính toán hay ho bằng người lớn. Nghĩa là bằng ba với chị Hai. Sau này, vui miệng, chị cho biết, trước khi xuống với chị, ba đã đụ mẹ và đã cho bà "phi" một viên thuốc ngủ mà ba nói dối là thần dược tăng cường sinh lực mua từ lần xuất ngoại. Vừa thỏa mãn xong, lại được "ru' bằng thuốc an thần, mẹ tha hồ lang thang trong cõi mộng, súng bắn bên tai chưa chắc bà đã biết. Riêng chị Hai cũng không sợ tôi tố cáo với mẹ. Chị đã nắm của tôi con bài tẩy: quyến rũ phá trinh con em họ. Cho nên có cạy miệng tôi cũng chả dám hé răng. Thêm một lý do nữa khiến tôi chấp nhận trò chơi "tay ba", lý do này chỉ một mình tôi biết: Dù tức giận ba đã "phỗng tay trên" của tôi mất chị Hai, nhưng thâm tâm, tôi cũng rất khoái ông. Đúng, chị Hai nói đúng. Rau nào sâu ấy. Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Nếu tôi dâm dục như quỷ non thì ba phải được xếp vào hàng chúa quỷ? Tôi đã thừa hưởng dòng máu "truyền thống" đó, cớ chi tôi lại giận ba nhỉ?

Tôi chịu đựng thêm độ mười ngày thèm khát nữa thì hết chịu nổi. Một buổi sáng nạm trong phòng, tôi trăn trở như con lật đật, khổ sở quá mức. Con cặc cứ ngỗng lên và đòi hỏi phải có ngay một cái lồn để đút vào. Tuyết, từ ngày bị tôi phá trinh, không thấy qua nữa. Nếu nó qua, tôi sẵn sàng xóa bỏ lời thề ngay. Tôi lại sẽ tìm cách đưa nó vào miền cụp lạc. Mặc mẹ đạo lý, mặc mẹ bà con họ hàng, mặc mẹ tất cả. Tôi thèm đụ, tôi tha thiết muốn được đụ, bất kể ìôn non lồn già. Trong đầu tôi ngày đêm chỉ có một hình ảnh duy nhất là một cái lồn, một cái lồn to, như mẹ, to, như chị Hai, hay một cái lồn xinh xắn phơn phới lông tơ như của Tuyết. Dài ngắn, méo tròn, lá vông lá tre lá mít lá xoài gì cũng được tuốt. Chơi "hàm thự' hoài chán không thể tưởng. Chẳng có tiếng rên, chẳng có tiếng hít hà, chẳng nghe lời nói tục, chẳng được ngửi mùi dâm thủy ngai ngái oi oi, chẳng được liếm, bú, mút, nắc, nẩy...

Tôi vùng dậy, phải đụ, nhất định phải đụ.

Ba đã đi làm, mẹ đi chợ. Nhà vẫn chỉ còn tôi và chị Hai như mọi khi. Tôi đi nhanh xuống bếp. Chị Hai không có trong bếp. Tôi vào phòng chị, cũng không nốt. Chị ấy đâu rồi nhỉ? Tôi ra sau hè nhìn quanh tìm kiếm. Phía bên kia bờ hồ, chỗ bức tường cao ngăn chia nhà tôi và nhà hàng xóm, chị Hai đang đứng trên bờ, khom mình vòi tay bứt một đóa sen vừa nở chum chúm. Tôi cười thầm, ối dà, hôm nay lại còn bày đặt chơi hoa! Nhưng điều đó chẳng sao đối với tôi chị chơi hoa hay chơi bất cứ cái gì, mặc kệ chị. Miễn bên cạnh những trò chơi... thanh cao kia, có thêm trò chơi thân xác là tôi sẵn sàng chấp hết. Tôi đến sau lưng chị, ngần ngừ một chút rồi ôm chầm lấy chị.
"Làm cái gì thế?"
Chị Hai dậy nẩy, vùng ra khỏi tay tôi.
"Thôi mà... Tú... Tú... Cho Tú xin lỗi..."
"Chẳng ai lỗi phải gì hết..."
Chị dấm dằn. Tôi lại nhào tới ôm siết.
"Bỏ ra, tôi la làng bây giờ."
Tuy miệng nói mạnh nhưng tôi thấy chị đã có vẻ xiu xiu. Vòng tay tôi vẫn quấn quanh hông chị, nếu muốn, với sức lực của chị, còn khuya tôi mới giữ nổi. Chị luôn miệng "bỏ ra... bỏ ra" mà thân cứ trơ trơ, vùng vàng chút đỉnh... lấy lệ.

Tôi vật chị xuống cỏ, leo lên người chị, luồn tay vào chiếc áo cánh bóp vội vàng cuống quít hai trái vú đồ sộ, bàn tay còn lại thọc xuống quần, mò lồn. Chao ôi bao nhiêu ngày rồi không được mò lồn, bây giờ tôi thấy tê mê sướng khoái còn hơn cả lần đầu. Mu lồn u lên, nằm trong lòng bàn tay, nham nhám, ươn ướt, mềm mềm...
Chị Hai nguýt tôi một cái dài cả thước:
"Gớm, tưởng ngon lành lẩm, rết cuộc cũng đâu có quên nổi lồn con sen cái ở này..."
Tôi cười giả lả:
"Thôi mà, cay đấng làm gì. Có hấp dẫn thì đây mới thua chứ."
Chị Hai lại nguýt dài. Chợt chị giật mình nhìn về phía nhà kho:
"Đứng dậy đi, lão bộc thấy bây giờ."
"Mặc lão, Tú nứng quá..."
"Đứng dậy mà... lên phòng Tú..."
Được lời như cởi tấm lòng... Tôi chống tay đứng lên, đi nhanh về phòng. Chị Hai cũng vội vã theo sau.

Một tháng thèm khát đã biến tôi thành con thú điên, tôi hăm hở làm đủ mọi trò đã từng làm. Tôi đụ, một cái chưa đã, vừa mới xuất tinh đã mần mò bú mớm tiếp tục, để kích thích dương vật căng cứng trở lại, đụ tiếp. Mẹ đã về, gọi "Hai ơi, Hai hỡi" dưới nhà năm ìân bảy lượt mà tôi nhất định không cho chị Hai ngồi dậy mặc quần áo.

Trong lúc đụ, tôi hỏi chị Hai về chuyện của ba, ban đầu chị không nói nhưng rồi thấy tôi hung hăng quá, đành vuốt "Tại Tú chửi chị, chị tức nên làm bậy. Ai biểu..."
"Nhưng ba đụ chị có sướng như Tú không?"
Chị Hai ngập ngừng:
"Sướng không, nói đi, Tú không giận đâu."
"Thì Da thịt mà... Kim đâm vô thịt thì đau, thịt đâm vô thịt... Tú không nghe ông bà nói à..."
"Thế bắt đầu từ hôm nay, chị còn bo ba đụ không?"
Chị Hai thở dài:
"Tú thông cảm cho hoàn cảnh của chị, làm sao chị dám chống cự lại ý muốn của ổng?"

Chị chỉ nói trớ, đổ hết cho ba. Chứ thâm tâm, tôi biết tỏng, chị muốn cả hai. Tôi với ba mỗi người một vẻ. Tôi tuy trẻ, sinh lực dồi dào, nhưng kinh nghiệm dù sao cũng chưa bầng ba. Tôi có cái hùng hổ mạnh bạo của một mãnh thú, nhưng ba lại có cái khôn ngoan bền bỉ của một con cáo già. Bên tám lạng người nửa cân. Bồ bên nào chị cũng thấy tiếc.

Chắc nhất là xài cả hai.
Cuối cùng tôi đành phải chấp nhận điều đó. Tôi tự an ủi mình đâu có yêu đương gì chị ấy. Chỉ giải quyết sinh lý thổi mà, chị lúc nào cũng sẵn sàng đón nhận, cũng tận tình "hợp tác". Tôi nghĩ thêm, biết đâu nhờ kinh nghiệm chị học ở ba, sẽ phục vụ tôi tốt hơn.

Tôi thôi không còn thắc mắc, ấm ức nữa. Đêm nào ba xuống, chị báo cho tôi biết, tôi nhịn. Hoặc có khi ba đụ xong trở về với mẹ, tôi vào thế chỗ. Cho đến lúc đó tôi chỉ mới biết đàn bà qua chị và Tuyết, nên cứ nghĩ người dâm đãng như chị, trong cõi đời này, chắc là không nhĩeu. Mới mây mưa dông bão với ba xong, thấy tôi, chị đã vồ ngay. Có khi cặc tôi đút vào lồn chị còn nghe hâm hấp nóng và ướt
nhẹp tinh khí của ba.

Khi đã thấy tôi chấp nhận vị thế tay ba rồi, chị Hai không kiêng kị miệng mồm nữa. Trong những lúc cực cùng khoái lạc, chị rên, chị siết, chị gọi tên tôi, tên ba lẫn lộn. Chị bắt tôi phải chơi nhiều kiểu như ba đã chơi. Có lần chị còn bạo gan dám nói phải chi cả hai cha con cùng chơi thì sướng biết bao nhiêu. Tôi hỏi chị có bắt ba chơi những bài do tôi sáng chế không? Chị gật đầu:
"Có chứ, cái trò "độc long cuốn châu' và "rồng hút nước" của Tú đã làm, ổng vẫn làm."
"Thế ba không hỏi xuất xứ à?" .
"Chị nói do chị nghĩ ra. ông tin ngay ông còn khen chị là một người đàn bà tuyệt vời nhất mà ổng đã biết. Ở bên Mỹ, ổng kể, đàn bà vẫn nhét vào lồn những hạt cườm to bằng đầu ngón trỏ, có khi vài ba hột, để khi đi, đứng, nhích chân nhích cẳng, mấy hột cườm chuyển động, chạy lộn xộn trong âm đạo, lúc nào cũng cảm thấy sướng."

Qua lời chị Hai, tôi tưởng tượng nếu được ra nước ngoài, chác thích phải biết. Tôi không hiểu người ta còn "sáng chế' ra bao nhiêu thứ dụng cụ để thỏa mãn lòng dâm của con người nữa. Tôi mong thời gian chóng qua, đến tuổi trưởng thành sẽ xin ba đi du học. Từ ngày biết mùi ân ái, chuyện học hành của tôi xuống dốc như xe không tháng, điệu này e cuối năm ở lại lớp mất thôi. Mà dốt nát quá thì làm sao du học? Một nỗi lo âu dấy lên trong lòng. Không được ra nước ngoài để phỉ chí, đời còn gì ý nghĩa? Quẩn quanh mãi trong cái ao tù chật hẹp này với một chị nhà quê, oan uổng biết chừng nào! Nhưng nỗi lo chỉ thoáng qua, thú vui xác thịt quyến rũ tôi mạnh hơn mớ bài vở khô nhạt của học đường. Vả, tôi cũng biết, với địa vị chức tước và tiền bạc thừa thãi của gia đình tôi, muốn gì lại không được? Tôi rành quá đám con cái bè bạn ba, đứa nào cũng ăn chơi tận tình, cũng học hành lèm nhèm ấm ớ, vậy mà vẫn phây phây ra nước ngoài khi đến tuổi động viên. Có then mua tiên cũng được. Trong một xã hội nát bấy như cái xã hội tôi đang sống, nghèo là một "trọng tội", nghèo, dù thông minh tài cán ngất trời vẫn khó có cơ hội ngửa mặt với đời. Tôi mừng đã may mắn sinh trưởng trong một gia đình sung túc.

Một hôm chị Hai nói với tôi:
"Tú à, chị tắt kinh gần một tháng rồi, chắc có thai."
Tôi hốt hoảng:
"Thiệt không?"
"Chị nói dối làm gì."
"À . Tháng trước chị về thăm ảnh. Chắc nhịn lâu, ảnh trả bài tận tình quá nên dính chấu chứ gì."
"Thôi đi, đừng có đổ vấy cho người. Không của Tú thì cũng của thầy, chứ ảnh làm ăn như con cù ìân, chị không thấy sướng, làm sao dính cho được."
"Trời ạ! Chị dốt cũng vừa vừa thôi chớ! Cái vụ thụ thai có liên quan khỉ gì đến chuyện sướng với không sướng. Tú đọc sách, Tú biết, đàn bà khoảng giữa hai ìân có kinh, trứng rụng, để tinh trùng bắn vào là dính ngay. Ba thế nào không biết, chứ Tú, chị nhớ lại coi, có bao giờ chị cho Tú phọt vào trong đâu? Vừa sắp đến thiên đường là chị bắt rút ra ngay, vồ lấy nhét vào mồm nút ngon nút ngọt, một
giọt cũng chẳng phí. Không lẽ khí vô đàng miệng, chạy một lèo xuống tử cung?"
Chị Hai đấm thùm thụp lên ngực tôi, léo nhéo:
"Này, đừng có chưa gì đã chạy làng nghe chưa. Đây chẳng thèm ăn vạ đâu. Ư thì tui nút ngon nút ngọt... Nhưng đứa nào mê tơi quá, rút ra không nổi, để phọt vào tròng quá nửa rồi mới chịu rút ra? Cái mặt... đồ sở khanh !"

Tôi nghe chị nói "chẳng thèm ăn vạ", thích quá, bèn vòng tay ôm siết ngang hông chị nhấc khỏi mặt đất, vất lên giường, nhảy chồm đè nghiến chị ra, vục mặt vào háng chị, hít lấy hít để. Mùi lồn ngây ngây quen thuộc. Tôi há miệng ngoạm sâu đáy quần của chị. Chị la lên:
"Ui Ui đau người ta."

Chị Hai từ lúc được nếm mùi ân ái của cha con tôi, bắt đầu chăm sóc sửa soạn dung nhan khá cẩn thận. Ngoài chuyện tắm rửa kỳ cọ sạch sẽ, chị còn luôn luôn tẩm một ti nước hoa ở những phần dễ bị khích thích như nách, háng, ngực, gáy... Bởi chị biết tôi và ba hay vùi mặt vùi miệng vào những nơi đó. Quần áo cũng thế, mấy cái quần đen mỹ a cũ chị đã xếp xuống đáy rương, thay vào đó, chị sám thêm
mấy bộ đồ bộ bằng vải xoa mỏng, trông tươm tất và khêu gợi vô cùng, nhiều khi nhìn cái xú chiêng màu sẫm nâng nửa dưới của hai trái vú no tròn, cái xì líp nhỏ xíu bọc ỡm ờ phần hạ thể nung núc, ẩn hiện chập chờn mờ mờ tỏ tỏ sau lớp vải xoa, tôi thấy chị còn gợi tình hơn là trần truồng một trăm phần trăm. Bây giờ cũng thế, thay vì tuột quần chị ra, tôi không tuột, cứ để nguyên như vậy mà ngoạm, mà gặm. Chị Hai la bai bải nhưng dường như cũng lấy làm thích cái trò bú lồn "gián tiếp" này nên thay vì đẩy đầu tôi ra, chị lại kéo rịt vào. Tôi vừa ủi bằng đầu, vừa chà xát bầng miệng, chị nhột, cứ nẩy ngang nẩy dọc như nằm trên gai nhọn, đến một lúc nước nhờn tuôn ra thấm qua lớp vải, ướt nhẹp. Tôi thích thú dùng ngón tay thọc hai lớp vải vào sâu bên trong. Chị Hai rên lên:
"Ui.. Ui Dơ hết quần của người ta rồi, cởi ra đi, liếm đi..."
Tôi tuột quần chị, và liếm. Tôi ghiền quá mùi lồn của chị, xem chừng còn hơn dân nghiện tương tư thuốc!


Chị Hai cũng báo cho ba biết chị có thai, và cũng như tôi, ba... chạy làng. Tuy vậy chị Hai vẫn tỉnh bơ. Chi tỉnh là phải, đã có anh chồng cù lần hứng hết, không  chừng anh ta sẽ thích điên người lên ấy chứ, vì nếu là con của tôi hoặc ba, chắc chắn nhiều phần sẽ đẹp trai (hoặc đẹp gái), và thông minh ờ nh ngộ. Có được một đứa con như thế, không thích, không hãnh diện có họa là điên?

Bụng chị Hai mỗi ngày mỗi lớn. Đến tháng thứ tư thì nó đã no tròn như một trái bóng căng. Tôi thích làm. Để bảo vệ thai nhi và để khỏi lấn cấn, chúng tôi không còn chơi kiểu nam trên nầm dưới giản dị nữa, thường, chúng tôi chơi ngồi, hoặc nghiêng, hoặc từ sau đút tới như chó. Lồn đàn bà chửa trông thật thích mắt. Nở to từ trong ra ngoài. Hai mép lúc nào cũng mòng mọng, mu nhô cao như một gò mối, mồng đóc cũng lớn và đỏ ửng, nhất là nước nhờn, chẳng hiểu từ đâu ra mà lắm thế, cứ đụng vào là tuôn trào dầm dề, sũng ướt. Một hôm tôi đang ngồi trên sa lon trong phòng chị đọc báo, chị từ nhà tắm bước vào, chiếc khăn lông quấn quanh người, để lộ bờ vai tròn căng trắng mịn. Trông chị mát mẻ như một miếng thạch. Tôi bỏ tờ bào xuống, nói:
"Hôm nay chị em mình tha hồ. ông bả lại qua nhà chú Huân đánh chắn. Dễ cũng tối mịt chưa về."

Chị Hai bỏ chiếc khăn ra, bước đến đứng trước mặt tôi, bụng chị săn cứng chồm về phía trước, mu lồn cũng no tròn rậm đen lông lá, hai vú chị vốn đã lớn càng lớn gấp bội, đầu vú mòng mọng vênh lên mời gọi. Chị nói:
"Tú đi tắm nhé. Chị kỳ lưng cho."
"Thôi Tú tắm lúc sáng rồi... Lại đây, chị Hai."

Tôi vừa trả lời vừa giang rộng hai tay đón chị, há miệng ngậm một bên vú mút chùn chụt. Một tay lòn xuống táy máy trên hai mép lồn. Nước lại rỉ ướt. Chị Hai chợt leo đứng trên sa lon, hai tay vòng ôm đầu tôi, một chân làm trụ, một chân nhấc cao như chó đái, áp lồn vào miệng tôi:
"Chị mới tắm thơm lắm, ăn đi."

Tôi ăn. Nhai ngấu nghiến, miệng đầy ắp thịt mềm. Nước nhờn tuôn mạnh, đến độ tôi chỉ mới "ăn" chưa đầy năm phút, mặt mũi đã bóng lưỡng trơn nhớt, bởi chị Hai chẳng bao giờ chịu để yên phần hạ thể, truyenviet.com chị không ngừng lắc, sàng, nẩy, dập, xoay tròn như một cái cối xay, có lúc hứng quá chị còn chồm lên, ép sát lồn vào trán tôi rồi tuột dần xuống, hai mép lồn chẻ ra, chà qua trán, ôm hai bên sống mũi, qua nhân trung, áp vào đôi môi rồi dừng lại ở cằm. Cứ thế, chị kéo lên, tuột xuống đến mấy mươi lần, nhớt dầm dề đầy mũi đầy miệng, tôi nuốt không kịp, chảy ròng ròng xuống cổ xuống ngực.

Chán màn "bò trườn", chị lại biểu diễn màn trồng chuối ngược. Chị chống hai chân lên tường, điều chỉnh cho âm hộ ngay sát miệng tôi, dùng hai tay ép hai trái vú kẹp cứng cặc tôi, chỉ để chừa một chút qui đầu, rồi le lưỡi liếm quanh phần thịt đỏ au nhạy cảm đó, tay liên tục nắm hai trái vú ép mạnh vào, thụt cặc. Như thế, chị đã cho tôi hưởng cùng một lúc ba bộ phận trong thân thể chị, lồn, miệng, vú. Chị Hai nói trò này do ba tôi dạy. Ba tôi, quả cũng rất xứng đáng để tôi tôn làm sư phụ, không hiểu sao ông nhiều trò đến thế. Thảo nào mẹ mê ba như điếu đổ.
Mỗi buổi sáng nhìn mẹ ngầy ngất bước ra từ phòng ngủ, vừa có vẻ rã rượi, vừa có vẻ thỏa mãn, tôi thêm phục ba. Có được một người chồng như thế, kể cũng đáng sống trong cuộc đời này làm lắm. Chỉ một r'.êu tôi hơi áy náy cho mẹ là bà ngây thơ quá, yêu ba quá nên chẳng bao giờ nghi ngờ ông đã cắm lia chia trên đầu bà bao nhiêu là sừng. Không phải chỉ một mình chị Hai mà còn rất nhiều người khác nữa.

Nhiều người khác nữa, trong số đó có... dì Hoa, mẹ của Tuyết? Khi nghe chị Hai tiết lộ chuyện này, lúc đâu tôi không tin. Trông bề ngoài, hai người ra vẻ "quang minh chính đại" lắm, làm sao có chuyện đó được! Vậy mà vẫn có! Thế mới biết đời sống luôn luôn là một bí mật mà con người, qua bao nhiêu nghìn triệu năm, cứ khám phá mãi, vẫn chẳng bao giờ hết kinh ngạc!
Chị Hai hỏi:
"Tú có biết đầu tháng trước thầy ra Vũng Tàu làm gì không?"
"Ba mới thầu được một vố lớn lắm ngoài đó, chị biết, còn hỏi."
Chị Hai rụt vai, nháy mắt cười:
"Tú chỉ thấy một mà không thấy hai. Ngoài chuyện làm ăn, thầy còn đi du dương với dì Hoa đó."
Tôi nhảy nhỏm:
"ê, đừng có nói bậy nghe không."
"Chuyện ghê gớm, nếu không có, chị sức mấy dám nói. Thật mà, Thầy với dì Hoa tò te với nhau lâu rồi, Tú không biết đấy thôi. Hôm nọ, chị giả vờ ghen, dọa sẽ mét mợ, ổng sợ quá khai hết."

Tôi bàng hoàng. Té ra chuyện thật chứ không phải phía rồi. Tôi tò mò muốn biết đầu đuôi gốc ngọn. Chị Hai "Đúng cái hôm Tú làm thịt con nhỏ Tuyết, thầy mợ với dì Hoa qua nhà chú Huân đánh chắn, nhưng hôm đó chú Huân bận khách nên ba người mới về sớm, nhớ không?"

Tôi gật đâu. Phải, hôm đó ba người là cứu tinh của tôi, nếu họ không về sớm, tôi chẳng biết xử trí ra sao trước bộ mặt đưa đám của Tuyết. Chị Hai kể tiếp:
"Khi dì Hoa xuống bếp lấy lon co ca, định trở lên thì thầy cũng vừa bước vào bếp. ông đến cạnh dì Hoa, mắt lướt quanh xem có ai nhìn thấy không, rồi kéo mặt dì lại, hai người hôn nhau thật ác liệt, cái hôn dài cả phút. Một lúc họ rời nhau ra, thầy nói nhỏ với dì Hoa tuần sau thầy ra Vũng Tàu tìm thợ khởi công thực hiện mối thầu, dì ra đó với thầy. Dì Hoa lúc đầu còn viện cớ chồng con không đi được nhưng thầy nài nỉ một lúc dì xiêu lòng, nhận lời. Họ còn hôn nhau một ìan nữa trước khi trở lên nhà trên."
"Nhưng chị làm sao biết được chuyện đó. Bộ hai người đui không thấy chị à?"
"Tú thử nhìn xem, phòng này cách nhà bếp có một cánh cửa, lúc đó cửa mở he hé, bên ngoài nhìn vào tối thui tối mò, thấy thế nào được. Ngược lại từ trong nhìn ra, dù chỉ qua một khe hở nhỏ xíu, cũng thấy đủ mọi chi tiết."

Chị Hai thích thú cười lớn:
"Vì vậy mợ bảo chị lên lầu ở chị đâu có chịu ở dưới này, tiện lợi nhiều bề, khỏi mất công leo lên leo xuống mỏi giò, bước hai bước đã tới bếp, và nhất là thỉnh thoảng còn "chụp hình" được nhiều cảnh mê tơi. Có lần sáng sớm mợ xuống nấu nước pha cà phê cho thầy. Lẽ ra công việc này chị phải lo, nhưng Tú cũng biết, mợ thương chị, mợ tưởng chị còn đang ngủ nên không muốn đánh thức. Mợ vừa đặt ấm nước lên bếp thì thầy xuất hiện. ông đến sau lưng mợ, đưa tay xoa xoa hai mông rồi vòng ra trước bóp lồn mợ. Chiếc áo ngủ được ổng vén lên, chị thấy rõ mợ không mặc quần lót, thầy vừa xoa tay trên mu lồn, vừa ha hà sau gáy mợ, vừa cả cả phần dưới của thầy vào đít mợ. Chị nầm trong giường, thấy hết, cố nín cười khi nghe mợ gait. Này, mới hồi hôm biểu diễn đủ trò đủ màn, chưa đã sao, già dê.
Đúng, già dê thật. Tối đó, sau khi chơi mợ, thầy mò xuống với chị ngay, lại quần nhau tả tơi hoa lá, vậy mà sáng ra đã dở trò. Thật... Cha nào con nấy... Tú cũng đâu chịu nhường thầy cái nước dâm đãng."
Tôi nóng lòng muốn biết thêm chi tiết chuyện tò te của ba với dì Hoa nên dục chị Hai:
"Thôi bỏ qua chuyện dê non dê cụ đi. Chị kể tiếp hôm ấy ba khai thế nào?"
"Lúc đầu, ổng chối bai bải, dù chị đã bật mí cho ổng biết chị thấy hai người hôn nhau thế nào, hò hẹn với nhau ở đâu Đến khi sùng quá chị dọa méc mợ thì ông ỉu xìu, xuống nước. Chị hỏi, Thầy ớ ngoải cả tuần với dì Hoa à ? Ổng lắc đầu, Không, chỉ có ba ngày, thay ra trước, dì ấy thu xếp xong công việc nhà mới ra sau. Chị hỏi tiếp, Trong ba ngày đó, thầy làm những chuyện gì? ông cười, hỏi lại, Theo em thì nên làm những chuyện gì ? Chị nắm cu ổng xoắn một cái thật mạnh, ổng la lên choi choi. Chị nói, Thầy khai đi, khai hệt, từ đầu đến cuôl, không bỏ bđí cứ một chi tiết nhỏ nào, nếu em biết thầy gian, sẽ ngớt cu cho mà xem, chẳng những ngớt mà còn méc mợ nữa đđý. Dĩ nhiên là thầy chẳng ngán gì lời hăm dọa của chị, nhưng dù sao thì chị cũng đã biết, lại thấy chị chẳng có vẻ ghen tương ghê gớm, ổng cao hứng kể tuốt luộc mọi chuyện, nghe đã lắm."
"Chị kể lại Tú nghe đi."
"Theo lời ổng thì dì Hoa cũng thuộc loại dâm đãng số một. Chỉ trong vòng ba ngày ba đêm mà hai người quàn nhau những mười lăm lần. Gớm, sức lực ổng cũng ghê thật. ông nói dì Hoa thuộc loại lồn dạ dưới, chơi từ trên xuống hơi khó Ngon lành nhất là chơi ngồi hoặc chơi chổng mông. ông cũng nói dì ấy bú cặc còn thiện nghệ hơn cả mợ, cả chị. Miệng dì ấy ngoạm cặc ổng gọn bân, ổng không biết bả sử dụng bí thuật nào mà con cặc cứ bị xoắn lại như người ta vắt quần áo, sướng muốn ngất. Dì còn bảo ổng đụ lỗ lồn chưa đã, phải đụ lỗ đít mới tuyệt ổng khen dì nói đúng, lồn nhiều khi nước' ra nhiều quá, lỏng le cứ như múa gậy vườn hoang, đa thì lúc nào cũng khít rịt. ông tả, Em biết không, muốn đút cặc vô hậu môn, trước tiên thầy phải bú lồn thật lầu cho bả nứng tôi đa, nước nhờn chảy ra lênh láng, rồi dùng chát nước đó xoa con cặc đồng thời xoa vào lỗ đít, như thếkhi đút vô cả hai không bị rát. Đút xong, thầy lý con cặc nhựa mang theo thọc vào lỗ lồn, vừa nắc vừa thụt. Trời ơi, cứ nhìn bả quằn quại rên la muôn tắt thở cũng đủ xuất khí chứ đừng nói gì đến chuyện cọ xát khít khao giữa cặc và hậu môn."

Quả thật chỉ nghe lời chị Hai thuật lại, tôi cũng đã hình dung bà dì yêu quí của tôi "tát thở" thế nào rồi, huống chi trực tiếp nhập cuộc. Tôi hỏi chị Hai:
"Chị đã biểu ba thử kiểu đó chưa?"
Chị Hai cười khoái trá:
"Dĩ nhiên. Chị bắt ổng thực hiện ngay để biết."

Tôi lại thấy lòng nhói đau. Lúc nào ba cũng đi trước tôi một bước. Từ nhiều ngày nay tôi cố moi óc tìm những kiểu chơi tân kỳ mới lạ nhưng tìm mãi vẫn chưa ra. Quanh đi quẩn lại cũng chừng đó. Vậy mà chị Hai đã hưởng kiểu đụ lỗ đa trước tôi rồi. Tôi tự trách sao mình u mê không nghĩ tới nhỉ. ừ thì lỗ nào cũng là lỗ. Đã thọc lưỡi vào đít thì cũng thọc cặc vào được chứ. Dại thật. Đành dẹp tự ái qua một bên, tôi nói với chị Hai:
"Mình chơi lỗ đít đi."
"Tú đâu có dụng cụ như ba."
"ủa, ba không để đây à?"
"Để thế nào được, phải dùng cho mợ nữa chứ, để đây lỡ mợ tìm không thấy, thầy biết ăn nói làm sao?"
Tôi thở ra:
"Sang năm đủ tuổi, Tú xin ba xuất ngoại, sẽ mua năm mười con để dành, tha hồ mà chơi. Chắc là có nhiều loại làm, đủ cớ đủ kiểu nhỉ?"
"Ừ chị nghe ổng nói, đủ hết, tráng đen vàng nâu, dài ngắn cong thẳng, có cái còn xài bằng pin, đút vào nó nóng lên, rung giật lia lịa, bao giờ thấy sắp đạt tới cực điểm, bấm cái nút nhỏ bên hông, lập tức nước phọt ra, bắn mạnh vào tử cung còn sướng hơn cặc thật nữa đấy."
Tôi trở lại chuyện đụ lỗ đít:
"Không có cặc giả thì Tú sẽ dùng tay thay thế, cũng sướng vậy."
Có lẽ thấy tôi nói nhưng vẻ mặt không lấy gì làm "phấn khởi" lắm, chị Hai thấy tội nghiệp, an ủi:
"ừ, bằng tay cũng sướng chán. Nhưng món tủ của Tú sao không mang ra sử dụng? Chị thấy chuối già đã không thua cặc giả đâu."

Thế là tôi với chị Hai bày trò chơi hậu môn. Ba nói không sai chút nào. Cứ nhìn chị Hai quằn quại rên rỉ nẩy hất từng cơn trong thống khoái cũng đủ xuất tinh rồi, chứ đừng nó gì đến cảm giác cọ xát giữa cặc và hậu môn. Tôi có cảm tưởng như lỗ đít của chị là một cái miệng thứ ba, ngoài miệng thật và "miệng" lồn. Nhưng lồn, chỉ sau này tôi mới thấy có người đĩeu khiển nó mở ra khép vào như ý muốn được, chứ thuở đó tôi hoàn toàn chưa biết, còn hậu môn của chị Hai thì đúng là một cái miệng không sai, nó cũng ôm cứng lấy con cặc, cũng "mút", cũng "bóp", cũng "vuốt" . Tôi đụ sướng đến nỗi quên cả thụt trái chuối, chị Hai phải gào lên:
"Tú... Tú... Thụt đi... Thụt đi... Thụt nhanh, thụt mạnh, thụt sâu vào Tú ơi... Ui... Ui... Chị sướng, chị sướng..."

Chị lòn tay ra sau nắm hai hòn dái tôi kéo về phía trước, xoa xoa trong lòng bàn tay. Tôi một tay thụt trái chuối già, một tay cũng lòn ra trước, bóp hết vú bên này đến vú bên, cái bụng chửa của chị trĩu thành một vòng cung gần sát mặt nệm. Tôi chơi một lúc lâu, chị Hai bắt đầu rống dữ dội rồi run bần bật, chị chùi mặt xuống nệm, há miệng cắn tấm ra trải giường nhai nghiến giữa hai hàm răng. Càng thấy chị sướng tôi càng hứng khởi, nắc, thụt thật mạnh. Hậu môn chị co thất dữ dội, nuốt kéo con cặc tôi vào thật sâu bên trong, đồng thời mồng đóc chị cũng cương phồng như trái điều lộn hột và mọng đỏ, hai mép mở khép mở khép liên tục, rồi một dòng nước đặc sệt như tinh trùng ứa chung quanh trái chuối, chảy dọc theo kẽ háng. Tôi rút vội trái chuối khỏi âm đạo và cặc khỏi hậu môn, vật nhanh chị ngửa ra, xoay lại đút cặc vào miệng chị, tiếp tục nắc, tôi cũng cúi xuống liếm hết chất nhớt trăng trắng dẻo quẹo, từ kẽ háng đến hai mép. Một cơn rùng mình chạy rần rật trong từng mạch máu, tôi biết mình đang xuất tinh, chị Hai thấy cặc tôi giật giật liên hồi, bèn bóp mạnh hai hòn dái, dồn hết khí ra ống dẫn tinh, nuốt mạnh. Tôi có cảm tưởng như chất tủy trong mỗi ống xương đều tuồn tuột theo ra, khiến người tôi bỗng mềm nhão, mắt hoa, miệng khô, hơi thở nóng ran cổ họng. Chị Hai cũng rên hư hừ, giẫy đành đạch, mắt trợn trắng, miệng há rộng ngáp ngáp, chị bấu hai bàn tay trên mông đít tôi, những chiếc móng tay dù đã cất cụt vẫn ghim xuống da muốn bật máu. Chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy sướng khoái như lần này. Cả hai vật ra, nầm chết lặng dễ chừng đến mấy phút mới hoàn hồn.

Như thời tiết như thiên nhiên, đời sống không phải lúc nào cũng trôi chảy êm đềm. Chuyện ân ái tay ba giữa tôi ba và chị Hai rồi cũng phải có lúc kết thúc.Một buổi sáng, tưởng ba đang vùi đầu vào công việc ở sở tôi yên trì mò xuống phòng chị Hai. Cái bụng chửa của chị đã sang đến tháng thứ bảy. Nặng nề thì có nặng nề, nhưng chơi vẫn sướng, nhất là càng ngày vú chị càng lớn, lồn càng nở nang trông quá thích mắt. Trong lúc chị đang bò trên gương cho tôi thọc cặc từ phía sau tới thì cửa phòng bỗng mở toang hoác, ánh sáng từ ngoài dội vào chói chang. Chưa kịp hoàn hồn rút cặc ra tôi đã thấy ba đứng sững ngay ngạch cửa.
"Thằng Tú... mẩy... mẩy... dám..."

Ba láp bắp, nửa ngạc nhiên nửa kinh hoàng. Chị Hai hoảng hốt nhảy vội xuống giường quơ nhanh mớ quần áo chạy biến vào góc trong cùng của căn phòng, nơi có tấm bình phong ngăn thành một diện tích nhỏ làm nơi thay đồ. Tôi cũng lúng túng tròng chiếc quần đùi vào hạ thể. Ba đưa hai tay lên trần nhà, rên rỉ:
"Còn cảnh nào đẹp mặt hơn nữa không hở trời!"
Dù sợ, tôi vẫn nhủ thầm, thì có khác gì ba đâu, đụ, chuyện thường, đẹp với xấu nỗi gì!

Chị Hai không dám bước ra, cứ trốn biệt phía sau bức bình phong. Tôi bình tĩnh hơn, ngước mặt nhìn ba, chờ đợi phản ứng tiếp theo của ông. Nhưng thay vì tiếp tục chửi rủa tôi, ông hướng về phía chị Hai, hét lên:
"Hai, ra biểu."
Chị Hai khép nép bước ra, hai tay xoắn vào nhau. Bụng chị no căng muốn bung hàng nút cài phía trước, hai trái vú không mặc xú chiêng thỗn thện đong đưa bên trong lớp áo mỏng. Chị Hai cúi đầu, lí nhí.
"Dạ... Thầy gọi em..."
"Nói đi, cô quyến rũ thông Tú làm chuyện xằng bậy này
phải không?"
Chị Hai liếc mát nhìn tôi, ấp úng:
"Em... Em..."
"Nói!"
Ba lại hét. Tôi thấy tình trạng này coi mòi bất nhẫn, chính tôi "gài bẫy" đưa chị ấy vào tròng chứ chị ấy nào tội tình gì. Dù tôi là một con quỷ dâm dục nhưng không phải không có lòng tự trọng, vả lại mấy tháng nay, kể từ ngày biết được cái bề trái của ba, lòng kính phục tôi dành cho ông đã mất, vì vậy, khi thấy chị Hai lúng túng chưa biết phải trả lới thế nào, tôi bèn lên tiếng:
"Ba... Chị Hai vô tội. Con, chính con muốn chị ấy."
Ba lại đưa hai tay lên trời:
"Mấy dám vậy à. Năm nay mấy bao nhiêu tuổi, hử?
"Con mười sáu, sắp mười bảy. Con nghĩ mình đã trưởng thành."
"Trưởng thành, trời ạ. Bằng tuổi mấy tao chỉ biết ăn biết học, trụy lạc thế này thì còn học hành nỗi gì hở trời ! "

Rồi ông giảng một thôi một hồi về đạo đức làm người, về danh giá gia đình, về tai tiếng thị phi nếu chuyện đổ bể ra ngoài, và về cái "lòng nhân" đối với chồng chị Hai... Tôi nghe, cảm thấy buồn cười hết sức. Ba làm như mọi hành vi của ba chỉ một mình ông biết. Tự nhiên tôi thấy tội nghiệp ba hơn là giận. Suốt đời, ông cứ phải sống giả dối, nhầy nhụa như thế được sao?

Ông tiếp tục nói, càng lúc càng phấn kích. Đến một lúc. Ông chợt dừng lại, nhìn tơi rồi nhìn chị Hai, có lẽ ông vừa nhận ra những lời thuyết giảng của mình đang trở thành khôi hài trơ trẽn. Vì chị Hai ban đầu sợ thật, nhưng dần dần lấy lại được bình tĩnh, (dù sao chị cũng đang nắm trong tay con bài tẩy) chẳng những chị không còn sợ mà thỉnh thoảng tôi thấy chị cúi xuống, cố giấu một nụ cười. Phần tôi, tuy không cười như chị, nhưng mặt mày chắc chẳng biểu tỏ một thái độ sơ sệt ăn năn nào. Ba trở nên lúng túng, ngượng ngập. Tôi tin ông đủ thông minh để hiểu tôi đã biết tỏng tất cả mọi chuyện. Cuối cùng ông hầm hầm bước ra, sau khi đã ném lại một phán quyết, cho chị Hai:
"Cô thu xếp nghỉ làm về quê đợi sanh đẻ. Tôi sẽ nói mợ giúp cô một số tiền đủ để cô có vốn làm ăn. CÔ yên tâm, số tiền sẽ không nhỏ đâu, nhưng phải nhớ giấu nhem chuyện này, để đổ bể ra ngoài cô hếu tay tôi."

Chị Hai ngồi xuống mép giường, chị bật khóc. Không hiểu chị khóc vì bị đuổi hay khóc vì sắp xa tôi, xa "thầy". Tôi đến gần chị, ôm chị vào vòng tay, hôn lên đôi má ướt nước mắt của chị. Tôi nói, giọng ân cần:
"Chị yên tâm đi, ba nói thế chứ không làm đâu. Sức mấy ba dám cho mẹ biết, đổ bể tùm lum, ổng chết trước chứ chẳng phải ai."
Chị Hai sụt sùi:
"Ổng không đuổi chị thật hở Tú..."
"Không, không bao giờ."
Chị Hai thấy tôi xác quyết như đinh đóng cột, cũng dần dần nguôi ngoại.

Mẹ đã về. Chị Hai lau vội nước mắt, sửa lại quần áo rồi xuống bếp phụ mẹ làm cơm trưa.

Tôi trở lên phòng, ngả người nằm dài suy nghĩ Từ nay không biết ba còn xuống phòng chị Hai nữa chăng? Và quan hệ giữa tôi với chị sẽ thế nào? Liệu ba có tìm cách ngăn trở?




o O o
Mẹ, dĩ nhiên đã làm cái việc làm rất hợp lý khi biết rõ câu chuyện: Cho chị Hai nghỉ việc.

Chị Hai dĩ nhiên cũng làm cái việc chị phải làm khi biết mình bị loại ra khỏi ngôi biệt thự chị đã ở bao năm. Trước khi khăn gói trở lại với hương đồng cỏ nội, với người chồng chất phác, chị Hai, bằng mớ chữ nghĩa cua còng be bét lỗi chinh tả của mình, bằng niềm căm thù phẫn uất ngùn ngụt của thân phận một con sen cái ở, đã để lại cho mẹ một lá thư, kể rõ ngọn ngành mọi chuyện. Ba, tôi, Tuyết, dì Hoa, tất cả được chị bày ra trước mắt mẹ. Bà tha hồ dựng lại thành tuồng tích lớp lang?

Bên trong ngôi biệt thự này mọi chuyện đã nát như tương, nhưng mà vì sĩ diện, vì tai tiếng, vì danh giá, vì địa vị xã hội... chúng tôi đã cố gắng bưng bít không để lọt bất cứ một dấu hiệu khả nghi nào ra ngoài. Ngay cả lão bộc cũng chỉ biết một cách rất hữu lý ràng chị Hai nghỉ làm chỉ vì sắp đến ngày sanh. Thế thôi. Chấm hết.

Nhưng giữa ba mẹ tôi thì chẳng thể chấm hết dễ dàng như vậy. Mẹ dọn qua ngủ một trong bốn chiếc phòng trống. Nhìn mặt ngoài, ông bà vẫn được tiếng là một cặp vợ chồng tâm đầu ý hợp. Thỉnh thoảng có lễ lạc, tiệc tùng hai người vẫn đi chung, vẫn nói cười vui vẻ. Chỉ khi cánh cửa biệt thự khép lại, là mỗi ' người một cõi, mặt ai cung lạnh như tiền. Với tôi, mẹ có mềm mỏng hơn, nhưng cái tình thương vô bờ bà dành cho tôi lúc trước ít nhiều đã hao hụt. Ban đầu tôi có buồn, song dần dần cũng quen đi. Tôi tự tìm cho mình một cách thế sống.

Con heo lòng trong con người tôi vẫn đang sung sức. Từ lúc chị Hai về quê, tôi không còn biết tiêu phí sinh lực với ai, đành sử dụng cái xì líp của Tuyết, như một cái cớ, để qua đó tôi tự tìm cách thỏa mãn, và thỉnh thoảng đến các động điếm. Tôi nói thỉnh thoảng, vì với số tuổi gần mười bảy, đang phải lệ thuộc cha mẹ, tôi làm gì có tiền lui tới các đâu xanh thường xuyên được. Vả, đã quen với những trận giao hoan đến nơi đến chốn, cả đôi bên cùng hưởng ứng, cùng nương đẩy để đưa nhau đến tuyệt đỉnh khoái lạc, tôi cảm thấy rất chán khi phải làm tình với bọn gái buôn hương. Bú liếm chắc chắn là không thể. Những lỗ lồn toang hoác thế kia, mỗi ngày vào ra hàng chục con cặc, cho uống thuốc lú cũng chả dám kê miệng vào. Phần bọn họ, nếu buộc phải trả đủ bài bản thì cũng qua quít cho xong, đôi em lại còn biểu diễn màn ca vọng cổ ông ổng một cách rất thơ thới hân hoan ngay trong lúc tôi đang hì hục trên bụng. Đụ như thế, thà đụ với cái xì líp của Tuyết có khi còn thống khoái hơn!

Ba dĩ nhiên vẫn liên hệ chặt chẽ với dì Hoa. Từ độ câu chuyện đổ bể tùm lum, ba rất ít khi ngủ nhà. Đôi khi ông váng mặt cả tuần lễ. Trong một tuần lễ biệt tăm đó, có trời hiểu ông đang làm những gì, ở đâu, với ai!

Chỉ tội nghiệp mẹ. Suốt ngày bà ru rú trong phòng, biếng nói biếng cười. Tôi có cảm tưởng bà như một cái xác không hồn, sống vật vờ nửa tỉnh nửa mê.

Tình trạng lỏng chỏng của gia đình tôi cứ thế kéo dài. Tôi không hiểu rồi sẽ đi đến đâu.
Một hôm tôi ra vườn dạo chơi, khi đi ngang qua căn nhà kho của lão bộc, tôi chợt nhìn thấy lão đang khom người nhìn qua lỗ khóa, say mê đến độ tôi bước đến sát sau lưng lão cũng chẳng hề hay biết. Tôi gọi:
"Bác Tư."
Lão bộc giật nẩy mình quay lại. Mặt lão đổi sắc, tái xanh. Lão nhìn tôi lúng túng, giọng nói run run:
"Cậu Hai... Cậu đi dạo...?"
Tôi hất hàm về phía cánh cửa:
"Bác đang dòm gì trong vậy?"
"à .. à Có gì đâu..."
Tôi bước lên một bước, khom người xuống. Lão bộc hốt hoảng kéo tay tôi:
"Cậu Hai... Cậu Hai..."

Nhưng tôi giật ra, ghé mát nhìn vào lỗ khóa. Trời đất!
Có tưởng tượng được không? Trên chiếc ghế mây cạnh giường, một thanh niên đang trần truồng ngồi dựa ngửa, hai chân gác lên hai thành tựa. Quỳ phía dưới, cũng trần truồng, là một người đàn bà đang say sưa bú cặc gã thanh niên. Người đàn bà chẳng phải ai xa lạ: Mẹ tồi! Tôi nhận ra ngay gã thanh niên, hắn gọi lão bộc bằng ông ngoại, đang phục vụ trong một binh chủng tác chiến.

Thỉnh thoảng, sau cuộc hành quân, hán đến thăm lão. Đó là một mẫu đàn ông đúng nghĩa, cao lớn, đẹp trai, giọng nói vang vang như chuông đồng. Những lần về phép trước hắn vẫn được ba tôi mời ra nhà thủy tạ cùng ông đối ẩm.
Hắn uống rượu rất mạnh, đàn hát cũng hay. Có lần tôi nghe mẹ hỏi hắn:
"Chú Tuấn chắc nhiều đào lắm nhỉ?"
"Dạ... Cũng nhì nhằng thôi."
"Thế bao giờ lấy vợ đây? Nói cho tôi mừng."
"Dạ... Tôi chưa nghĩ đến chuyện đó. Lính tráng mà bà chủ, sống nay chết mai..."
"Nói như chú thì đàn bà con gái ở giá hết à? Thời buổi này đàn ông con trai nào mà không ở trong quân đội?"

Gã cười. Nụ cười trắng bóng hai hàm răng đều. Mẹ nhìn hán, tia nhìn ướt rượt, có đuôi. Tôi nghĩ, đàn bà kể cũng lạ, yêu chồng là thế mà khi thấy bọn con trai khôi ngô ớ nh ngộ vẫn không đừng được sóng mát lả lơi. Thảo nào đàn bà dễ dụ.

Gã thanh niên đã dụ mẹ tôi (hoặc ngược lại) từ lúc nào? Tôi tự hỏi và rồi cũng tự trả lời: Chỉ có thể sau ngày câu chuyện giữa ba, tôi, chị Hai xảy ra. Bà đang buồn khổ, cô đơn, vừa bị ông chồng cắm lên đầu hai cái sừng to tướng, còn nhẫn tâm xếp bà qua một bên, tiếp tục rong chơi tận tình. Mẹ không thể lôi ba ra tòa ly dị, ở Việt Nam vào thời đó, chuyện ly dị đâu có phổ biến như bây giờ. Nhưng sức chịu đựng của con người hẳn là giới hạn, mẹ chác cuối cùng nhìn ra đĩeu bất công nếu cứ tiếp tục âm thầm dày vò mình mãi. Sao ông ăn chả bà lại chẳng ăn nem? Tội tình gì cứ phải ép xác chay tịnh. Mẹ còn trẻ, sinh lực còn ngồn ngộn. Sau này do kinh nghiệm, tôi biết đàn bà vào lớp tuổi như mẹ - băm bốn băm lăm - là lớp tuổi tình dục phát triển mạnh mẽ nhất, chín muồi nhất, đam mê nhất, và sẵn sàng phá vỡ tất cả mọi ràng buộc đạo đức để lao vào khoái lạc nhất.
..............................