Bài đăng phổ biến

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 6 năm 2012

Chưa bao giờ anh nghĩ mình đã quên được em 12


Cũng như các ae đã biết rồi đó…thời điểm đó check đang học 12 nhưng chả có chữ gì trong đầu cả….lên nhiều ae vẫn thắc mắc sao check đỗ đc đại học đúng ko ? cái điều mà khá nhiều người mơ ước khó thành hiện thực….

Khoảng time đó mình như phát điên phát dại trong cái nỗi đau đấy….người con gái đặt 100% niềm tin và hy vọng lại làm mình thất vọng….còn người mà yêu mình nhưng mình quay lưng lại…giờ đây lại đang đau khổ trên còn đường tình yêu…và luôn cần đến sự an ủi động viên của mình…

Có nhiều lúc mình cũng tự hỏi bản thân mình…hay là mình lên quay lại với Linh như thế liệu sẽ thế nào nhỉ ?

Quả thật nói thì nói thế thôi….chứ còn rất khó…có lẽ con bé đang hụt hẫng mới tâm sự với mình…giờ chắc chỉ coi mình như anh trai thôi…liệu có còn tình cảm với mình ko ?

Sau những hành động mình đối sử với con bé như vậy ? mà giờ đây mình lại có ý định nối lại tình xưa sao ? có quá trơ chẽn ko ?

Mình cũng cần 1 time để xác minh lại tình cảm 1 lần nữa…chỉ khi nào mình lại thật sự yêu con bé….thật sự cần con bé và sống ko thể thiếu con bé thì mình sẽ quay lại….

Còn bây giờ đây vết thương của bx gây ra còn chưa lành thì làm sao mà có thể yêu ai đc nữa…

Cuộc sống của mình bị đảo lộn 1 cách rõ rệt từ ngày 2 người con gái đó bước vào c/s của mình…giờ đây muốn quay lại cái ngày đó…cái ngày sống hồn nhiên vô tư lúc chưa biết tình yêu là gì ? sao nó khó thế…

Mình càng ngày càng xa ngã vào các tệ nạn hơn nữa….( ae có mắng check cũng phải kể…^^ ) chả còn biết đâu là nhà mình…chỗ nào cũng gần như là nhà đâu cũng ngủ đc…gái thì đứa nào nhìn hay hay cũng tán…mà chả cần biết là có tình cảm hay ko nữa…

Lúc đó để lấp vào khoảng trống của Ng gây ra ko biết mình đã đi tán bao nhiêu đứa…hix2…nhưng tình yêu thì ko có…mà đa số tình dục là chính…chả cần biết team phiếu thế nào..cứ tán xong..chơi tầm 5,6 lần chan chán xong rồi lại bỏ tán đứa khác…..

Như kiểu trả thù đời ý….ae thấy mình có sở khanh ko ?

Nhưng chưa để lại đứa con rơi vãi nào đâu ná….vì có thằng bạn nhà hiệu thuốc toàn ra nhà nó chơi…sách cả chục hộp BCS về xài dần…

Thời gian thấm thoát qua đi…cũng đến nửa cuối của lớp 12 rồi…lúc này mình đi học chăm chỉ lắm…ko phải đi để học mà là đi để chơi..vì mình cũng nghĩ sắp ra trường rồi chả mấy khi đc gặp bạn bè nữa mỗi đứa lại 1 nơi nghĩ thấy cũng tiếc…lên đi học đều hơn…để có những kỉ niệm đẹp cùng đám bạn cấp 3….

Phải nói cái lớp mình học hồi đó…nghịch nhất cái khối 12 luôn…trò gì cũng có…nhưng trong các trò đấy trò thích nhất vẫn là trò hất nước…hehe
Cứ cầm cả xô nước hất vào nhau sau mỗi giờ ra chơi…thật nà vãi chày…bọn con gái mặc cái áo đồng phục trắng mỏng tanh nay càng thêm mỏng hơn…chả khác gì áo zen…làm cho mình ngồi sau 1 con bé ướt sạch.. ko sao ngủ đc…cứ nhìn cái áo con màu hồng mờ mờ ảo ảo sau lớp áo trắng đồng phục….

Quãng thời gian đó đã làm mình cũng vơi bớt đi phần nào nỗi buồn….nhưng mỗi khi đêm về…nằm 1 mình trong căn phòng bật máy tính lên…cái màn hình desktop lại hiện lên hình ảnh của ngọc…rồi bao nhiêu bức ảnh của mình và Linh ở trong cái file vẫn lưu là vợ yêu chồng nhiều lắm của con bé đặt tên….

Lòng đau lắm…giờ đây ko biết ở nơi phương xa đó…em đang làm gì ? liệu có nghĩ về anh ko ?

Khi đó mình quyết định ko liên lạc gì nữa với Ng như thế liệu có phải là quyết định sai lầm của mình ko ? mình đã chịu nghe con bé giải thích đâu….

Ngồi đăng nhập vào cái yahoo cũ đó…lâu lắm rồi ko vào…pass nick yahoo vẫn là bagiangoc…( em có đọc đến đây thì cứ vào thử nhé…a vẫn chưa đổi đâu…) những dòng tin nhắn hiện lên…

Cách xưng hô cũng khác xưa rồi….

Trích dẫn sms :
Ox à….à ko…
Từ nay mình là bạn bè nhé…
NG sẽ gọi H = anh nhé…
Có lẽ những dòng tin nhắn này của em gửi cho anh chắc phải 1 time lâu nữa anh mới đọc đc đúng ko ?
Nhưng em vẫn cứ nhắn….vì em đang rất buồn…em cần có 1 người tâm sự…những lúc như thế em chỉ nghĩ đến anh thôi….
( vì ngày xưa lúc nào N buồn..gọi cái là mình alo…gọi cái onl yahoo luôn….kể cả nửa đêm 3h sáng gọi cái là đi bộ ra quán nét gần nhà luôn…)
Có lẽ giờ đây anh đã quên đi em rồi đúng ko ?

Nhưng em vẫn ko sao quên đc anh….sao anh ko để cho em giải thích 1 lời hả anh ?

Sao ko nghe em nói…sao anh lại thay sim ?

sao ko onl yahoo này nữa…

Bao nhiêu lần em gửi tin nhắn vào yahoo của anh xong rồi chính em lại là người tự vào đọc những dòng tin nhắn đó….

A có biết cảm giác lúc đó của em thế nào ko ?

Anh và em đã cùng nhau hứa những gì ?

A đã để mất niềm tin nơi em….nhưng em đâu có dám nói ra sợ anh tự ái…khi a luôn lừa dối em…

còn em thì sao ? A ko thể tha thứ cho em 1 lần sao…?

Em biết em là mối tình đầu của anh…và có lẽ a sẽ ko bao giờ quên đc em đúng ko anh ? còn mối tình đầu của em…em cũng ko quên…nhưng A chính A mới là người khiến cả cuộc đời này em ko bao giờ quên……..


Em chỉ biết nói ra những lời này để tự an ủi động viên bản thân mình…cho vơi nhẹ lòng…
Em sắp đi sang bên kia du học rồi….ko biết bao giờ mới có cơ hội gặp anh nữa…

A ở nhà cố gắng giữ gìn sức khỏe và ít đi chơi thôi nhé….lo cho bố mẹ 1 chút…mẹ thương anh nhiều lắm đó…

À quên khi nào đọc được những dòng tin nhắn này của em thì nhớ nhắn lại cho em nhé…..

Chúc anh luôn khỏe mạnh và bình an…nhớ phải đỗ đại học như lời hứa với em đó nhé…cứ coi đấy là điều gì đó anh làm vì em đi….

Cuối cùng còn 1 dòng chữ nữa…khiến mình đọc xong mà ko khỏi rơi nước mắt….

Chưa bao giờ Em nghĩ mình đã quên được Anh
đọc xong những tin nhắn của N gửi cho mình…cả đêm đó..mình ko sao chợp mắt đc…kí ức tràn về…niềm đau tràn về….có những giọt nước ở 2 khóe mi bỗng cay cay…

mình ko nghĩ mình lại đau đớn đến thế này ….mình lại khổ sở vất vả để quên 1 người con gái như thế này….

1 tình yêu như bao nhiêu tình yêu khác…nếm đủ đắng cay ngọt bùi…nhớ thương…xa cách…ghen tuông…..

Có lẽ để lấp đầy khoảng trống này mình phải thay đổi thôi….ko thể thế này mãi đc nữa…


Lòng thì nghĩ thế…nhưng nói thay đổi luôn đâu có dễ…đâu phải nói là làm đc luôn đâu…

Nhưng thật sự nỗi đau lớn nhất lúc này mới xảy ra với mình….

Vào 1 buổi sáng những ngày cuối cùng năm lớp 12 cuối cấp…mình đang hăng say ngồi trên lớp nghe giảng như bao bạn bè khác…

Cố gắng để thay đổi 1 điều gì đó…

ít nhất thì cũng có những kỉ niệm đẹp với bạn bè…thứ 2 là cố gắng thi đc tốt nghiệp…


các ae nào = tuổi check thì biết…cái năm đó…bắt đầu thực hiện cái chế độ 2 không…ko tiêu cực trong thi cử đó….

Thi tốt nghiệp khó khăn vô cùng…lên mình đã cố gắng hết mình…mình hiểu với cái sức học của mình hiện tại…thi đỗ tốt nghiệp đã là điều khó khăn lắm rồi…chứ đừng có mơ ước gì là thì cao đẳng hay đại học gì gì đó…

Nhưng nỗi đau này chưa nguôi thì niềm đau khác lại ập tới…
Đang ngồi trong lớp nghe giảng 1 cách chăm chú nhất từ trước đến giờ…
Thì điện thoại rung lên…mình cũng ko nghe máy…

Chờ đến khi rung xong rồi mới rút máy ra xem cuộc gọi nhỡ…thì hóa ra là của bà già…

Quái lạ…sao bà ý lại gọi cho mình nhỉ ? có chuyện gì chăng ? vì bình thường kể cả mình đi học thêm cũng chả bao giờ bà già gọi cả….
Đừng nói là học chính quy trên lớp…

Đang cầm đt suy nghĩ thì lại thấy bà già gọi tiếp…tự dưng trong người mình nóng ran….có 1 nỗi bất an gì đó….hiện rõ….
Mình cầm chiếc đt còn run…đứng dậy xin bà giáo đi ra ngoài…vừa ra đến ban công thì nghe điện thoại luôn…

Alo…mẹ hả ?

Có chuyện gì mà đang học mẹ gọi con thế ?

Đầu dây bên kia cất lên 1 giọng nói ko phải bà già mình…..

H à…bác đây…( bác Ruột mình…)

Dạ vâng…cháu đây ạ…có chuyện gì thế hả bác… ?

Lòng mình lúc này nóng như lửa đốt…

Bố cháu bị tai nạn nặng lắm…chắc ko qua khỏi đc…mẹ cháu nghe tin đấy sock quá…ngất đi rồi…hiện đang trong bệnh viện…cháu vào đây luôn đi…

Mình rơi luôn chiếc đt xuống đất ….

Cái gì nữa đây….sao lại thế này…sao ông trời đối sử với mình ác thế….

Mình ko tin nổi vào tai mình nữa…mình chạy vào cửa lớp xin phép cô giáo về luôn….

Chạy ra cổng trường vẫy con taxi lao thẳng 1 mạch đến cổng bệnh viện đa khoa trung ương thái nguyên…..

Mình dường như ko còn biết gì nữa…chạy thẳng 1 mạch đến phòng hồi sức cấp cứu nơi cả 2 ông bà già mình đang nằm ở đó….

Ko biết có anh em nào đã từng trải qua điều đó chưa ? có lẽ là ít đúng ko ? cái cảm giác sắp phải mất đi những người thân yêu duy nhất trong gia đình mình ( nhất là bố mẹ mình. ) nó đau đớn lắm…

Nước mắt mình ko ngừng tuôn trào…

Khi vào phòng…thấy bố mình nằm bất động đấy…người băng bó đầy mình…còn mẹ mình thì quá sock lên đã ngất lịm đi….

Mình đau như chưa từng đc đau…khóc òa lên như 1 đứa trẻ con….

Bố ơi…mẹ ơi…tỉnh lại đi….con H đây…..

Những giọt nước mắt muộn màng rơi trên khóe mi thằng con bất hiếu như mình…..

Bố mình đã ko còn trên cõi đời này nữa…tai nạn đó…đã cướp đi người cha…người bố mà mình chưa 1 lần nào báo đáp đc công ơn dậy giỗ sinh thành….
Còn mẹ mình dường như nhận 1 cú sock lớn…nhiều đêm bà ko ngủ…thức trắng cả đêm khóc….mình ko biết làm gì để an ủi cả…chỉ biết ôm mẹ cùng khóc…

Sao bố nỡ bỏ mẹ con con đi sớm vậy hả bố ? đứa con bất hiếu này biết làm sao để báo đáp công ơn sinh thành đây ?

Giờ đây mới thực sự là cái giai đoạn mình suy sụp nhất…mình bỏ cả thi tốt nghiệp năm lớp 12….

Những ngày thi đó…là những ngày gia đình mình trìm trong nỗi buồn mất đi người con đối với ông bà…người ck đối với vợ…người cha đối với con…nỗi buồn vây kín……

Mình ko còn cái cảm giác muốn thay đổi nữa…dường như giờ đây mình chả thiết điều gì nữa…

Nỗi đau này gấp cả hàng nghìn hàng vạn lần nỗi đau tình yêu của mình đã trải qua…bố mình mất lúc đó vẫn còn rất trẻ…có khi chỉ bằng các bác lớn tuổi trong lx bây giờ thôi….

Mình bỏ thi tốt nghiệp đồng nghĩa với việc năm sau phải thi lại tốt nghiệp…thời gian đó…phải nói là đen tối nhất đối với mình…1 thằng con trai mới lớn…bây giờ mới nhận ra đc trách nhiệm của mình trong gia đình này….
Mình là điểm tựa…là trụ cột gia đình…là 1 cái gì đó…để mẹ mình dựa vào mà sống tiếp những chuỗi ngày cuối cùng của cuộc đời…

Mình đã nhận ra rất nhiều điều sau sự mất mát to lớn đấy….

Lúc đó cũng là lúc Ng sang bên kia du học…Ng cũng biết tin bố mình mất và gửi lời chia buồn đến cả gia đình…..cũng như Linh những lúc đó luôn luôn ở bên cạnh mình động viên an ủi…

Nhưng tất cả là vô nghĩa đối với mình dường như ko còn quan trọng điều gì hết…

Thấy mẹ suy sụp….ngày càng xanh xao…mình lo lắng lắm….sợ lắm…

Biết đến bao giờ mới nguôi ngoai đc nỗi đau này………


Có lẽ mình sẽ không kể nhiều về cái thời điểm đó nữa…nhắc lại buồn lắm…tuy muốn ae hiểu đc mình lúc đó như thế nào…nhưng có lẽ ae nào theo dõi truyện từ đầu cũng hiểu tính mình rồi đó…kể lướt qua để ae hiểu thôi nhé..

Đúng là chưa hết nỗi đau này đã đến nỗi đau khác…thật sự lúc này mình cảm thấy mình dường như ko thể đứng dậy đc nữa…
Mọi người bên cạnh mình động viên mình nhiều lắm…nhưng thật sự quá đau….quá xót xa….
Nhiều đêm nằm suy nghĩ….ko ngủ đc….người gầy đi trông thấy…
Thương mẹ….thương ông bà vì bố mình là con trai duy nhất của ông bà mà….đồng nghĩa với việc giờ bố mất đi mình là người duy nhất lối dõi cả họ….thắp hương thờ cúng tổ tiên…
Tự dưng thấy trách nhiệm của mình đối với gia đình nặng nề vô cùng….
Khoảng thời gian đó mình ko chơi với bất cứ 1 ai cả…lúc nào cũng như người tự kỉ ý…chỉ đi học về lại vào phòng ngồi thôi…..lũ bạn thân rủ đi chơi đây đó cho thoải mái…nhưng ko muốn đi…thỉnh thoảng đi uống nước 1 lúc với bọn nó rồi lại về…
Đợt đấy mình chỉ thi đỗ tốt nghiệp cấp 3 thôi…với lực học như thế…mình quyết tâm chờ 1 năm nữa…để ở nhà ôn lại kiến thức…năm sau thi đại học…
Bao nhiêu lời động viên từ gia đình từ bạn bè….đã là động lực giúp mình thay đổi…mình ko muốn chơi bời gì nữa…giờ chỉ muốn tập trung học…để sau này có thể lo lắng chăm sóc đc cho gia đình và nhất là mẹ….

Mình ngày đêm đi học thêm ở khắp các lò luyện thi trong thành phố…trước đấy đối với mình học như tra tấn ý…nhưng về sau này khi học hoặc đọc 1 cái gì đó..mình cảm thấy biết thêm nhiều điều…lại ham học hơn…
Cũng như 1 bài toán…nếu mình biết cách giải thì chắc chắn mình sẽ ngồi giải = được…có khi còn giải = nhiều cách khác nhau…
Nhưng 1 khi ko biết giải và không muốn giải thì lại càng chả bao giờ giải nổi đáp án…
Cuộc đời nhiều lúc cũng thế cũng như 1 bài toán…….
Mình học nhiều đến nỗi gầy như xác ve…suốt ngày chỉ học với học…nhưng đc cái học nó vào đầu…thì càng học càng ham càng muốn học hơn nữa….bài nào càng khó càng muốn giải cho bằng được…thế mới tài…
Thế mới hiểu đc là sao mấy đứa học giỏi nó lại ngồi đc trên bàn học từ tối đến 2,3h sáng mới đi ngủ…
Thời gian đó mình đi học thêm cũng có quen 1 cô bé….kém mình 1 tuổi…đang học 12…
Ko hiểu sao mình học ở lò luyện thi nào….cũng gặp…môn toán cũng gặp…hóa cũng gặp…mà Lí cũng gặp….đoán là cô bé này chắc cũng ôn thi khối A như mình…
Mới đầu nhìn thấy cô bé này cũng hay hay ko biết tính cách thế nào…mình cũng ko ham hố gái mú gì nữa…giờ chỉ muốn tập trung vào học thôi…
Chứ bình thường có lẽ đã tìm đủ mọi cách để xin số điện thoại rồi cũng nên..
Nhưng chả hiểu ông trời thế nào cứ đưa đẩy mình và cô bé đó lại gần nhau hơn…
Nhiều hôm cô bé đó đi học muộn vì phải đi học trên trường về rồi mới đi học lò đc…vì thời gian mở cửa lớp học thêm trùng với giờ tan học ở trường của cô bé đó…lên thường thường cô bé đó hay đến muộn lớp học thêm…
Mà khổ nỗi…chỗ mình ngồi toàn trống 1 chỗ…lên toàn phải ngồi cạnh cô bé…
Ngồi cạnh gái học càng hăng say hơn mới lạ…đời lắm cái buồn cười…
Rồi dần dần về sau quen thói….mình đi sớm toàn giữ 1 chỗ cho cô bé đó…như thành 1 thói quen ko thiếu đc…cô bé đó đến lớp chỉ việc đi thẳng 1 mạch đến chỗ mình là có chỗ ngồi…
Thi thoảng đc nghỉ giải lao 2 đứa cũng ngồi nói chuyện…
Mình mới biết đc cô bé đó…tên là Quỳnh…nhà cũng ko cách trường cấp 3 mình học bao xa…
Cô bé này rất hồn nhiên vô tư…nói chuyện với mình mà cứ như là bạn thân lâu ngày ko gặp ý…bô lô bala đủ mọi thứ truyện trên trời dưới biển…hix2..
Có hôm cô bé đi học muộn quá mình giữ chỗ nhiều lần rồi…lần này còn bị bọn con gái nó quây vào nói chả ra gì…ngại ko chịu đc…
Cậu nghĩ cậu là ai mà lúc nào cũng đến sớm rồi giữ thêm chỗ thế ?
Thế theo cậu nghĩ tớ là ai ?
Tớ chả cần biết…ai đến sớm hơn thì có chỗ ngồi thế thôi…lớp học này là lớp chung của tất cả mọi người lên cậu ko có cái quyền giữ chỗ đấy…
Mình cũng thấy ngại ngại…chưa gặp phải tình huống này bao giờ..nhất là cãi nhau với đàn bà mệt vãi loz ra….
Tớ hỏi lại 1 lần nữa…cậu có cho bọn tớ ngồi chỗ này ko ? cậu chỉ cần trả lời có hoặc ko ?
( đm con ranh con này hổ báo cáo chồn gấu mèo 3D vãi…bắt mình chả lời có hoặc ko mới kinh….nếu nói là ko thì nó đánh mình chắc…mà mình chả lời là có thì phải nhường luôn cả chỗ của mình cho nó à….tí nữa cô bé Q đến 2 đứa dắt nhau đi về à ? quê vãi chày..)
Tự dưng bị đẩy vào cái cảnh tiến ko đc mà lùi cũng chả xong….
Mà có lẽ tại xảy ra quá nhiều chuyện…nên mình cảm thấy tính cách của mình hiền hơn rất nhiều rồi…phải bình thường chắc con ranh này ăn vài cái tát quá…
Điên hết cả tiết…
Thôi đc rồi….
Giờ tớ hỏi lại cậu 1 câu…
Câu cũng chỉ cần trả lời là có hoặc không…
Nếu cậu trả lời đc….thì tớ nhường luôn cả chỗ của tớ cho cậu ngồi…lần sau tự giác xuống cuối lớp ngồi ko lên đây tranh chỗ nữa….ok
Con ranh con thấy ngon ăn…ok luôn…tưởng gì có hoặc ko thì đơn giản…
Tớ hỏi nhé…
Hỏi đi…
Thế hằng ngày ngoài ăn cứt ra cậu có ăn cái gì khác nữa ko ? ( hỏi câu bựa nó mới ko trả lời đc…)
Có hay ko ? trả lời đi…
Ơ ơ…ơ…
Cả lũ xung quanh cười ầm ầm lên….con đấy xấu hổ quá chạy mất hút…
Mình cũng chả quan tâm…giờ cũng vào lớp rồi tập trung học đã…cô bé từ đâu ngồi vào chỗ trước cả mình…
Tự dưng quay ra nhìn mình mỉm cười bí ẩn vãi…
Chả nhẽ chứng kiến cái cảnh mình vừa cãi nhau với lũ đàn bà đó sao ? cãi nhau chỉ để giữ chỗ cho cô bé…..
Cãi nhau làm mất hết hình tượng cậu bé chăm học của mình từ đầu đến giờ gây dựng….nản quá...
Thời gian dần dần trôi qua càng nhanh cũng gần đến kì thi rồi…cũng đã đến mùa hoa phượng nở rồi….số lượng người ôn thi càng lúc càng nhiều….
Mình thì càng ngày càng lo lắng…lượng kiến thức trong đầu mình 1 năm qua mới nhét vào liệu có đủ làm nên 1 cái gì đó ko ? lo lắng lắm…chỉ còn biết cách ngày đêm chăm chỉ học hành thôi….
Nhiều bài khó mình ko hiểu còn hỏi cô bé đó…
Nhưng thực sự tình cảm của mình đối với cô bé đó chỉ là bạn bè anh em thôi chứ ko có gì cả…