Bài đăng phổ biến

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 6 năm 2012

Chưa bao giờ anh nghĩ mình đã quên được em 9


Tiếng chuông điện thoại vang lên…mình phanh xe thật nhanh lại….
Nhưng ko phải là 1 cuộc gọi…là 1 tin nhắn…
Giờ phút này mà còn nhắn tin thì thật sự làm mình còn thấy cảm giác lo lắng hơn….sợ 1 điều gì đó xảy ra….
Biết là thế nhưng vẫn bấm mở tin nhắn đọc thật nhanh…
Là chị của con bé nhắn….
H à…em lên quán hát Hà my ở cổng lương luôn đi….cái Linh nó say lắm rồi….
Đọc xong tin nhắn…quay xe đóng với vận tốc…ko phải 8 răng cửa 1 giờ nữa…mà phải gọi là cổ phốt chỉ trực bay ra ngoài xích căng đét….đây phải gọi là vận tốc tạm biệt bộ hàm nhá…
Lên tới cửa quán hát….vứt xe ở cửa ko thèm dắt vào kịp rút mỗi chìa khóa…rồi chạy vào hỏi phòng….thì người ta chỉ lên phòng 5 chỉ có 2 cô gái ngồi hát suốt từ chập tối tới giờ…và gọi rất nhiều rượu rồi….
Mình phi thẳng lên phòng đập vào mắt mình cái cảnh chai lọ vứt lung tung…say rồi nát 2 chị em ngồi ôm nhau khóc nức nở….thật là vãi chày…
Ko biết nói gì cả…..đứng như chôn chân ở đó…thấy con bé như thế lòng mình cũng đau lắm chứ…sót xa lắm chứ…nhưng lỗi của mình lớn quá biết phải nói gì đây…
Tiến lại gần định ngồi cạnh con bé….
Thì con bé quay sang hét ầm lên….
Anh còn tới đây làm gì ? tôi ko muốn thấy mặt anh 1 lần nào nữa….
Em nói gì thế ?
A chưa nghe rõ à… ?
Từ nay cút khỏi cuộc đời tôi……
Câu nói như chạm vào lòng tự ái của mình 1 cách ghê gớm…
Mình gắt lên…
Đc…em nhớ câu nói em vừa nói đấy….
Con bé ko nói gì nữa…chắc thấy thái độ của mình cũng ko kém gì con bé…
Cầm tay con bé…lôi đứng dậy….
Đi về nhanh…….
Anh bỏ tay tôi ra….
Bà chị họ lao vào hất tay mình ra…..
Đm đang cay cú….lại con mụ này hãm mình nữa thì điên mất….
Quay lại nhìn con bé….lấy hết bình tĩnh…để nói chuyện nhẹ nhàng với con bé…
Anh nói cho em biết nhé :
A không biết là em biết chuyện gì ? hay xảy ra chuyện gì ? dù ko yêu nhau nữa thì em cũng đừng có làm trò dại dột như thế này…em muốn uống say chứ gì…..từ mai ngày nào anh cũng mua rượu cho em uống nhé…hãy nghĩ xem rượu có giúp em giải quyết đc gi ko ?
Sao em ko dám gặp anh nói chuyện trực tiếp thẳng thắn 1 lần…..
Em có biết từ tối đến giờ anh lo lắng cho em thế nào ko ? anh sắp phát điên lên rồi đây…
Quay sang lườm bà chị họ của con bé 1 cái….
Chắc bà ý cũng hiểu mình định nói gì….( đã ko giúp gì cho em gái thì thôi lại còn đồng lõa rủ em đi uống say khướt như thế này….)
Quay sang con bé :
Bây giờ nghe anh….Đi về….mai tỉnh táo nói chuyện…
Con bé vùng vằng….
Tôi ko về….
Điên tiết ko thể tả nổi…..
Đi về là đi về…..cứ coi như đây là yêu cầu cuối cùng của anh đi…nghe anh nốt lần này….Đi về…
Nói xong câu…cầm tay con bé lôi về luôn…lúc này mà còn bướng ko về chắc cho ăn vài cái tát mất….
Dọc đường về con bé khóc ầm lên….cũng may nửa đêm rồi…ko có ai ở đường ko chắc mình điên đầu mất….
Đi gần về đến nhà…con bé nói :
Em không muốn về nhà ?
Thế em muốn đi đâu ? mà không muốn về nhà ?
Đi nhà nghỉ đi anh….
Hả ???????????????
Câu nói của con bé khiến mình bất an vô cùng….
Thôi....bố mẹ em lo lắng lắm đấy về nhà đi….
Đêm nay em muốn ở bên anh…..
A cứ coi như đây là yêu cầu cuối cùng em yêu cầu anh đi….
Đm uất thật…nó lại phang ngay câu của mình….làm mình ko bật đc….
Chỉ biết ngậm ngùi quay đầu xe….đi lòng vòng…1 lúc quanh thành phố rồi rẽ vào nhà nghỉ….
Nhìn mặt mũi con bé chả có tí sức sống nào cả….làm mình khó sử vô cùng…vừa thương…vừa giận vì hành động dại dột của con bé…lại vừa thấy mặc cảm tội lỗi của mình gây ra….đêm nay trong cái nhà nghỉ này…sẽ ra sao đây ?
Chưa bao giờ đi đâu qua đêm với con bé cả…và mỗi 1 lần vào nhà nghỉ là mỗi lần những trận mây mưa càng hấp dẫn hơn…nhưng giờ đây…thì mây cái gì…mưa cái gì ?
Chạm vào tay con bé còn chả dám…thì mưa vào răng….lúc này đầu óc hỗn loạn kinh khủng…lại còn lo bx ở nhà gọi điện kiểm tra nữa cơ…mệt mỏi vô cùng….
Ngồi xem tivi con bé vào nhà tắm…ko biết làm gì nữa…nhưng lúc đi ra mới làm mình choáng váng….
Mặc mỗi bộ quần áo chíp thôi…mặt hồng hồng…vì men rượu….con bé lao vào mình…hôn hít….như chưa có chuyện gì xảy ra…như 2 đứa chưa từng rạn nứt….
Chưa bao giờ bị con gái say rượu bạo dâm mình thế này cả….ôi chúa ơi…

Con bé hôn mình….âu yếm mình 1 cách lạ lùng…mình cảm thấy hơi lo lắng…chả nhẽ đây là lần cuối con bé dâng hiến cả thân xác cho mình sao ? mình lo lắng lắm…
Nghĩ thì nghĩ vậy thôi…chứ lúc đó…sức hấp dẫn của con bé làm mình ko cưỡng lại được…khiến cho mình lại đè lại con bé ra ngấu nghiến…
Cứ như là những lần đầu tiên 2 đứa bên nhau ý….nồng cháy mà đầy hạnh phúc…
Mong sao thời gian trôi thật chậm để mình và con bé có thể ở bên nhau lâu hơn….
Sau màn mây mưa như những con người khát tình….
Con bé nằm trong vòng tay mình khóc nức nở…
Mình ko biết nói sao nữa…cái bản chất dẻo miệng….của mình dường như đã ko còn…giờ cứ như bị đổ keo 502 vào môi ý…ko thể mở mồm ra đc…
Chỉ biết nằm ôm chặt con bé…giờ mình lại thấy yêu con bé là sao ?
Chả nhẽ 1 người có 1 trái tim lại có thể yêu 2 người ?
Hay đấy chỉ là tính tham lam của đàn ông chúng ta ?
Ak`…ko…có lẽ là do mình…mình quá ích kỉ…
Con bé quay sang hỏi mình với giọng sụt sịt…
Ck à…?
Mình không trả lời…chỉ quay ra nhìn thẳng vào mắt con bé….
Ck đã bao giờ yêu vợ thật lòng chưa ? dù chỉ là 1 phút giây ngắn ngủi ?
Câu hỏi của con bé….như vết dao cứa vào lòng mình..con bé lại xưng hô với mình là vợ ck…cái kiểu xưng hô đầy tình cảm này…khiến mình càng thấy mặc cảm tội lỗi hơn….
Ck trả lời vợ đi…
Có…ck yêu vợ mà…( đây ko phải là câu trả lời chống chế của mình đâu nhé…câu trả lời thật lòng đó…mình đã yêu con bé…nhưng sao mình lại yêu ngọc nữa…yêu ngọc hơn…? )
trong lòng mình đặt ra rất nhiều câu hỏi…có phải vì tình yêu của mình và con bé nó đến quá dễ dàng lên dễ gây sự nhàm chán…..còn tình yêu với bx thì lại phải trải qua quá nhiều thử thách lên mình…cảm nhận đc là mình yêu bx hơn…
Đấy cũng là mấu chốt của vấn đề…và với lại đang ở độ tuổi mới lớn nữa…lên suy nghĩ rất bồng bột….ko suy nghĩ đc lâu dài…ko biết đc ai mới là người lúc đó mình cần…..
Yêu và lựa chọn luôn là vấn đề nan giải nhất đối với mọi anh em lx mình đúng ko ? mình cũng vậy…cũng như anh em thôi….khó để lựa chọn lắm…cứ nằm bên con bé…lại nghĩ về bx…mà ở bên bx lại nghĩ về con bé…thực sự bản thân mình cũng ko hiểu nổi mình nữa là đòi hiểu ai….hix2..
Ck yêu vợ sao ck lại lừa dối vợ ? ( con bé nói hỏi mình câu hỏi mà mình biết trước sau gì cũng phải trả lời….)
vừa nói con bé vừa khóc òa lên…..
Ck nói đi…nói vợ biết đi…
Sao ck lại bắt cá 2 tay……..
Lúc này mình ko biết giải thích thế nào nữa….vì ko biết con bé biết những gì và biết tới đâu rồi….hay chỉ là biết sơ sơ qua về mình đèo bx thôi…lên ko dám giải thích bừa….
Chỉ biết ôm con bé thật chặt vào lòng….và con bé là người con gái thứ 2 khiến mình phải khóc….buồn lắm…thấy con bé khóc mà mình có làm đc gì đâu…chỉ biết mở mồm nói câu…
Ck xin lỗi…..ck xl vợ nhiều lắm….
Rồi 2 đứa ôm nhau òa khóc….
Chưa bao giờ mình cảm thấy có lỗi với ai như thế này….nhất là với người mình yêu thương nữa…mình cũng đau đớn lắm chứ….biết là mình sai….nhưng thật sự chuyện tình tay 3 này….ko thể kéo dài thêm đc nữa mình phải lựa chọn dứt khoát thôi….
( Ôi duyên số không cho tôi chọn….ko cho tôi chọn cả 2….ai có thể chọn giúp tôi…..)
Vừa gõ vừa nghe bài người đi ngang cho tôi…của ưng hoàng phúc…hix2…vì trước kia mình cũng nghe bài này…khi phải lựa chọn thật sự…nghe lại bài này cảm xúc ở đâu tràn về….nhớ cả 2 người con gái đó quá….khi mà giờ đây ngồi đây 1 mình sót xa….
Ước gì ngày đó…mình ko gặp em….thì giờ đây cả 2 đâu phải đau khổ thế này….lại tự trách bản thân mình…cái tính lăng nhăng của mình…nghĩ đi cũng phải nghĩ lại…nếu ko gặp con bé mình lại gặp 1 người con gái khác thì mình vẫn bắt cá 2 tay thì sao ? ôi ông trời ơi…sao lại ban cho đàn ông chúng con đức tính tham lam vậy ?.........
2 đứa nằm ôm nhau khóc…rồi ngủ lúc nào ko biết…dường như cả 2 đều quá mệt mỏi vào lúc này….

SÁng hôm sau mở mắt dậy mình đã ko thấy con bé đâu nữa rồi…
Lấy điện thoại gọi luôn cho con bé….nhưng thuê bao…
Mình càng lo lắng hơn…có phải như thế này là kết thúc rồi phải ko ?
Mình ra về mà như người mất hồn…đi lang thang khắp phố phường…dường như tìm kiếm 1 cái gì đó…..nói đúng ra là tìm hình bóng của con bé…qua những nơi 2 đứa hay đến….kỉ niệm tràn về…nhưng mình liệu có níu kéo đc ko ? và có thực sự là lên níu kéo ko ? còn bx thì sẽ thế nào ? đã bao nhiêu thử thách trôi qua rồi…mình lại bỏ bx mà đi sao ?
Mình rút điện thoại gọi cho thằng Đ….
Alo Đ hả ? mài đang ở đâu đấy ?
Tao đang đi với ông anh…sao thế mài ?
Mài còn cái kia ko ? tao chơi với…đang chán quá….
Ơ…cái thằng này khá ghê…mới chơi có 1 lần mà đã nghiện rồi à….
Nghiện cái đầu mài…tao muốn chơi để quên hết mọi chuyện thôi….
Thế mài còn tiền ko ?
Còn 1 ít…..
Ừ…thế qua nhà tao đi…tao sắp về rồi….
Mình phi xe đến thẳng nhà thằng Đ…ngồi ở quán trà đá trước cửa nhà nó….ngồi đó chờ…
1 lúc sau thấy thằng Đ phi về đi cùng nó là 2 ông anh đầu trọc lốc….chả có sợi tóc nào cả..đeo cái dây bạc to đùng…người thì săm chi chít….
Nhìn qua cái ai cũng có thể đoán biết đc đây là dân giang hồ rồi…mình cũng hơi ngán…gặp mấy ông như này oải lắm…
H…vào nhà mài….
Mình dắt xe qua đường phi vào nhà….rồi mấy anh em lên phòng…
Ngồi nói chuyện 1 lúc…thì qua màn giới thiệu mình cũng rõ 2 ông anh đi cùng thằng M là 2 ông anh nó chơi cùng…2 ông này mở hiệu cầm đồ…với cho thuê xe máy…hồi đó làm cầm đồ bảnh lắm…nhìn qua cái là biết..toàn các dân chơi hổ báo cáo chồn…hươu nai gấu thỏ đủ kiểu…mình thì mình ko thích giao du với những người như thế..tại ông anh thân với mình gần nhà mình cũng thế…nhưng ông ý thì khác…ae với nhau từ bé…ông ý còn luôn dặn mình gặp những kiểu người như thế ko lên chơi thân thiết gì cả…vì người ta chỉ lợi dụng mình thôi…chứ chả tốt đẹp gì đâu…lên phải cảnh giác….
Biết thì vẫn biết là như thế…nhưng giờ đây đến nước này rồi thì ai mà chả chơi đc…với lại mình cũng có cái đếch gì đâu mà để người ta lợi dụng chứ…
Ngồi 1 lúc…thấy thằng Đ lấy ra 1 cái dùng thì như bật lửa nhưng ko phải bật lửa….mà tên gọi của nó là khò….
Rồi rút 1 cái bình ra…vào 1 cái gọi là cái cóng…thằng Đ quay ra cười bảo với mình…mài thấy đồ nghề của tao thế nào…
Rồi lại thấy cả ống hút nước mía….kim tiêm…nhiều cái vật dụng lạ thật…chả biết để làm gì…mình cứ tưởng chơi cái đó ( chơi cỏ ) chỉ cần điếu cày hoặc quấn vào như điếu thuốc lá thôi chứ…sao lại lắm đồ linh tinh thế này…
Rồi 1 lúc sau..thấy ông anh đầu trọc…lưng săm hẳn 1 con cá chép to đùng…xin phép ae dấu tên ông anh này nhé…ông ý lôi trong túi quần ra 1 cái gói nhỏ nhỏ gì đó…mới đầu nhìn thấy mình cứ tưởng ma túy heroin...nhưng nhìn kĩ và nghe giải thích thì mình mới biết đó là đá….nhìn như những hạt muối nhỏ nhỏ ý…
Thằng Đ quay ra cười bảo Mình…hôm nay tao cho mài chơi thử cái này…xem có phê ko nhé…he he….cái này gọi là đập đá đó….
1 cái khái niệm mới tinh đối với mình…vì trước đó tuy có hay đi chơi với mấy ông anh thật nhưng mấy ông ý chả bao giờ cho mình chơi mấy thứ như thế này cả…ngay cả cắn kẹo cũng ko cho….hix2…lên đâm ra vào thời điểm gặp thằng Đ mình hơi bị lạc hậu so với bạn bè…^^
Thôi thì thích là chơi…đâu có ngán gì đâu…vì mình dễ bị dụ lắm… ai rủ cái gì chả chơi..cũng muốn chơi cho biết cho = bạn bằng bè nữa…kèm theo đang chán đời sẵn…thế là mình đã lao đầu vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng mà ko biết mình nghiện thứ ma túy mang tên đá đó từ bao giờ….
Hồi đó cứ nhắc đến ra đảo biết ngay ra ra đảo côn lôn đập đá….ảo lòi….
Tìm đủ mọi cách kiếm tiền…để góp tiền đập đá cùng anh em cho vui…quên đi mọi chuyện xung quanh…mình sa ngã như thế đó….
Nào thì cắm xe…nào thì báo nhà…đủ các kiểu…chỉ để kiếm tiền ăn chơi đập phá cùng bạn bè…
Vì trong khoảng thời gian này…Linh tránh mặt mình…dù mình có tìm đủ mọi cách con bé cũng nhất định ko chịu gặp mình….với lại mình lúc đó cũng nghĩ…chắc tốt nhất mình cũng ko lên gặp con bé…mình đã để con bị tổn thương nhiều quá rồi…tìm con bé gặp con bé thì giải quyết được gì đâu…..
Còn về phần bx…từ ngày ở TN về…bị quản chặt hơn…2 đứa ít có time nói chuyện với nhau hơn…cũng hầu như ít onl chát với nhau…chỉ hay nhắn tin thôi…mà nhắn tin thì mình nhắn mọi lúc mọi nơi đc….đủ các loại văn vở…làm sao bx kiểm soát đc mình nữa…
Nhiều lúc bx cũng cảm thấy mình khác trước nhưng nói ra đều bị mình mắng lên ko dám nói nữa…còn con bé và mình ngày càng xa cách nhau…có hôm gặp con bé đi cùng với 1 thằng nào đó…cười nói rất vui vẻ…trái tim mình càng đau buốt…nhưng làm đc gì nữa đâu…thôi thì kệ…đến đâu thì đến…mình lại tìm cách kiếm tiền để lao đầu vào các cuộc vui cùng anh em thâu đêm suốt sáng mà ko hề biết đến ngày mai sẽ ra sao….
Sau nhiều lần cắm xe báo nhà đủ các kiểu….bà già mình gầy đi trông thấy…vì luôn phải lo lắng cho mình…vì hầu như chả đêm nào mình ngủ ở nhà cả…kể cả ban ngày cũng ko có ở nhà….mình và thằng Đ gần như ae song sinh…đi đâu cũng có nhau…..

Người ta nói cuộc đời thay đổi như thế nào là tại số phận con người…nhưng mình thì hoàn toàn ko tin vào điều đó….
Mình và thằng Đ ngày càng xa đà vào nhiều tệ nạn hơn…tại đi với mấy ông anh của nó…mình cũng thử đi ăn bánh trả tiền….nói thẳng ra là đi chơi kave luôn cho nhanh….đã ko đi thì thôi…lần đầu đi về ngán ngẩm vô cùng anh em ạ…toàn máy bay khủng bố…chơi nó còn chả thèm rên la hay kêu gì cả ý….chả biết tại súng ống mình nhỏ hay thế nào nữa… mình mới hỏi ơ thế ko thích à… ? ko kêu à… ? con kave trả lời…thích kêu à…
Thế là nó kêu như con dại….

Lần đầu tiên đi chơi gái của mình thế đấy…chán nhè…rồi đập đá mình cứ chơi đều tháng 30 ngày chơi 28 ngày…người gầy như ve…nói đúng ra nhìn chả khác gì thằng nghiện…cứ suốt ngày ngáo ngáo ngơ ngơ…lên lớp học…có ngủ đc đâu….toàn ngồi nói chuyện….làm nhiều người cũng thấy lạ…^^
Cái gì nó cũng có giới hạn của nó…kể cả tiền bạc…chơi bời…nhậu nhẹt..hát hò suốt ngày bao nhiêu tiền cho đủ…cuối cùng mấy thằng cũng hết tiền…mấy hôm ko chơi đá nữa…mình mới cảm thấy cuộc đời mình có 1 cái gì đó…mới hơn…hay là do ảo thấy thế thì mình ko biết…
Trong khi mấy ông anh và thằng Đ đang nghĩ đủ mọi cách kiếm tiền để có thể tiếp tục các cuộc vui đó…thì mình lại tự tách ra mấy hôm ko đi cùng mấy anh em đó nữa…

1 phần cảm thấy mệt mỏi….nhàm chán…phần còn lại là vì bx…
Có lẽ bx là người cảm nhận rõ ràng nhất là mình đang thay đổi 1 cách rõ rệt lên suốt ngày nhắn tin gọi điện kiểm tra mình…nhiều lúc khóc qua điện thoại suốt…khiến mình cảm thấy mình có phải quá ích kỉ ko ?
Khi ông trời đã bắt mình chọn 1 trong 2 người con gái…mình đã ko dám đối mặt với sự lựa chọn đấy…ko biết chọn ai cả…mà cứ để time trôi qua 1 cách vô nghĩa..lao đầu vào những cuộc vui để quên đi mọi chuyện…
Càng ngày mình càng bí bách như đi vào ngõ cụt…ko biết làm gì…

Tối hôm đó ông anh gần nhà mình rủ mình đi uống rượu…mình thì ko bao giờ từ chối ông anh này cả…2 ae sống với nhau vô tư…mình coi ông ý như anh ruột của mình vậy…
Điều lạ nhất hôm nay là đi uống rượu chỉ có 2 anh em thôi…chả có thêm ai khác…nếu như mọi khi thì phải có mấy ae nữa đi cùng cơ….mình đã thấy ngờ ngợ rồi…nhưng ko sao…2 anh em vẫn ngồi uống nhiệt tình…mấy ngày ko đập đá mà người mềm nhèo chưa uống đc mấy đã say rồi…ông anh khuyên mình đủ điều vì ông ý biết chuyện mình ăn chơi đập phá như thế nào…bà già mình kể hết cho ông ý nghe mà…

Giờ ngồi đây 2 ae ông ý mới khuyên mình…mình thì chỉ ngồi cười…vì có lẽ thấy cuộc đời này nhạt quá…
Tự dưng bốp 1 cái…
1 cái tát như trời giáng vào mồm….
Ông anh tát cho mình cái cứ phải gọi là choáng váng đầu óc…
Mày tỉnh lại đi H ?
Tao nói mãi từ nãy giờ để mài cười à….?
Mài thay đổi quá rồi đấy…mài làm thằng anh Này thất vọng đấy….
Tao từ bé coi mày như em trai tao…đi đâu tao cũng rủ mài đi..có cái gì tao cũng cho mài…nhưng có bao giờ tao rủ mài chơi mấy cái đó ko ?
Vì tao muốn mài khác tao…tao ko muốn mài lại lập lại những xe đổ tao đã đi qua hiểu chưa ?
Cái tát đấy…để cho mài tỉnh ra…giờ mài chưa hiểu đc hết cuộc đời này nó phức tạp thế nào đâu…
Lại bốp 1 cái nữa…
Cứ tưởng ông ý tát có 1 cái xong rồi nói….
Ai ngờ làm luôn 2 cái…
Cái tát này của tao để nói cho mài biết mài đừng có vì mấy đứa con gái…mà tự làm khổ bản thân mài…
Anh hỏi mài nhé…thế giữa gia đình bạn bè anh em và tình yêu mài chọn ai ?
Mài lên sống với thực tại đi…mài còn quá trẻ để yêu đương…và càng ko thể vì mấy đứa con gái mà thay đổi như thế này đc hiểu chưa ?
Ông anh nói xong…giả tiền nhậu rồi đứng dậy về luôn…còn vứt tiền ở bàn cho mình đi xe ôm nữa…mình thì cứ ngồi đó suy nghĩ những gì ông ý nói…2 cái tát in hằn đủ 10 đầu ngón tay trên mặt mình…đã làm gần như bừng tỉnh con người đích thực bên trong mình…
Mình ko trách ông anh vì 2 cái tát mà còn phải cảm ơn ông ý mới đúng những lời ông ý nói ra cũng chỉ vì quan tâm và lo lắng cho mình mà thôi…mình đã đi xa rồi…

Mình alo cho thằng Đ
Mài đang ở đâu đấy ?
Tao đang trà đá với mấy ông ý…
Thế à…có xe ko ? qua đón tao…
Lúc sau thằng Đ qua đón mình…mình lại đèo nó quay lại chỗ nó bắt đầu đi…
Còn mình thì lấy xe đi lung tung…mình đi ra souvenir..mua 1 con gấu to…rồi gói lại mang ra bến xe gửi ôtô khách sơn tây…rồi gọi cho bx lát nữa xe đến bến thì nhớ ra nhận quà nhé…
Chợt thấy đầu dây bên kia những nụ cười lâu rồi mình không đc nghe thấy…chắc bx đang vui lắm…
Mình lại vào mua socola…gói vào hộp đàng hoàng….phi xe đến thẳng nhà con bé…
Những hành động của mình lúc này hoàn toàn là do tình cảm mà làm chứ chả có gì là do ảo cả…
Đứng trước cửa nhà con bé…bấm chuông 1 hồi lâu…
Con bé chạy ra mở cửa :
2 người nhìn nhau 1 hồi lâu…

Lâu rồi ko được nhìn thấy con bé…..
Giờ đây khi 2 đứa đứng trước mặt nhau rồi…mà ko biết nói câu gì…thật sự mình như đứng chôn chân luôn…
Chỉ biết nhìn con bé mà k nói đc gì cả…cầm hộp socola đưa cho con bé…rồi quay xe đi về luôn…
Trên đường về cứ suy nghĩ sao con bé giờ nhìn khác thế ? gầy đi nhiều thì phải….

Về đến nhà leo lên giường nằm luôn…mình cảm giác thèm 1 giấc ngủ….tại đập đá nhiều có ngủ đc đâu…lâu rồi mình chưa có cảm giác đc ngủ 1 giấc trọn vẹn…toàn ngủ gật ngủ đc tí lại dậy….toàn ngủ trong men say trong ảo ảo giác…
Giờ đây khi mấy ngày ko chơi gì cả…buồn ngủ ko tả đc…thèm 1 giấc ngủ thật dài để lấy lại tinh thần và sức khỏe quá…
Vừa đặt lưng xuống giường…chưa kịp chợp mắt thì thấy đt rung lên…
Là bx gọi….

Alo….bx hả ?
Vâng…ox đang làm gì đó….?
Ox đang định đi ngủ…ox thấy mệt trong người….
Ox có sao ko ?
Ox ko sao đâu…thấy mệt 1 chút thôi mà…
Vâng…hihi…à…cảm ơn ox vì món quà nhé…
Bx nhận đc rùi à…
Vâg…bx vừa ra bến xe nhận con gấu xong…dễ thương lắm…cảm ơn…ox nhé…hihi…
Có gì đâu mà bx cảm ơn ox….
Ox từ ngày yêu bx đến giờ đã tặng đc bx món quà gì đâu…
hihi…vâng…ox nghỉ chút đi cho đỡ mệt ….dậy thì nhắn tin cho bx nhé…

Mình nhắm mắt vào ngủ cái…mở mắt ra đã là sáng hôm sau rồi…vãi chưởng….
Đánh răng rửa mặt thay quần áo đi học đón chào 1 ngày mới…1 cái gì đó mới mẻ hơn những ngày qua mình đã sống…
Cầm đt thấy mấy tin nhắn của con bé….
Sao H lại làm như thế ?
H có biết L đã phải cố gắng như thế nào ? để xóa đi hình bong của H ko ?
Sao còn tặng quà cho L làm gì ? sao còn tìm L làm gì ?
Đọc xong tin nhắn mình nhắn tin trả lời lại luôn…
Tối nay L rảnh ko ?
Tin nhắn phản hồi làm mình cũng hơi hồi hộp…
Tối nay L phải đi học thêm…
Mình gét nhất cái kiểu lấp lửng…ko gặp thì cứ nói là ko gặp…gặp thì nói luôn là gặp lại còn bày đặt học thêm…
Mình nhắn lại..:
Tối nay gặp H nói chuyện 1 lúc nhé....H chờ L ở quán 2 đứa hay ngồi…nhớ học xog ra đó…
Thế là mình đã quyết định gặp L…1 quyết đih gần như là khó nhất đối với mình…

Lại dắt con xe đạp yêu dấu lâu lắm vứt xó nhà ra đi học….
Cái cảm giác sáng sớm…đạp xe đạp đi học vẫn có cái hay của nó..ngắm gái các trường khác đi học ngược đường với mình…nhìn mọi người tấp nập đi ăn sáng…đi làm…đường xá đông đúc…nhưng lại mát mẻ…thong dong đạp xe…nghĩ vẩn vơ…

Đến lúc đi qua nhà con bé…như bản năng tự nhiên mình phanh kít 1 cái…rồi chợt cười mỉm…hiểu ra 1 điều gì đó gọi là thói quen…
Rồi lại đi tiếp đến trường…vẫn vào ăn bún chả nhưng là ăn 1 mình…chứ ko phải 2 mình…

Nhìn thấy con bé đi qua….vào trường mà cũng chả nói đc gì…con bé giờ đi xe đạp đi học rồi..chứ ko chờ mình đón như trước nữa…
Cả ngày hôm đó time trôi gần như nhanh k tả đc…rõ ràng là mình hẹn con bé tối gặp…nhưng chính bản thân mình giờ đây lại ko đủ bản lĩnh để đối diện với con bé…chỉ mong time trôi thật chậm thôi…mình sợ phải gặp con bé…
Rồi thì tối cũng đến…mình ra từ 8h tối ngồi gọi 1 bao thuốc với 1 đel đá…ngồi nghe nhạc ở quán…hút điếu thuốc..nhâm nhi ly café…ai ko biết tưởng mình đang yêu đời chứ chả chơi…

Đợi đến hơn 10h giờ con bé tan học…mà mãi ko thấy con bé ra…
Chả nhẽ con bé ko muốn gặp mình nữa….mình vẫn cứ ngồi đó chờ…gọi đến bao thuốc thứ 2 và cốc café thứ 4 cũng đã hơn 11h rồi…mình nghĩ chắc có lẽ con bé ko ra rồi…
Đang định đứng dậy về…thì con bé bước từ ngoài cửa vào…vào mình cũng hơi bất ngờ…
Con bé đi tiến về phía mình đang ngồi….
L uống gì ?
Cho L 1 sữa chua đánh đá…
Lại 1 lần nữa ngồi đối mặt với nhau mà ko biết nói gì cả…
Con bé nói trước : H hẹn L ra đây co việc gì thế ?
Thế theo L là việc gì ?
Nếu là H muốn giải thích thì L ko muốn nghe…
Ko…H ko giải thích…
Mình ngồi kể từ đầu câu chuyện bắt cá 2 tay của mình cho con bé nghe…con bé khóc rất nhiều nhưng mình vẫn cố kể cho = hết….cho con bé hiểu…
THôi H đừng nói nữa…L ko muốn nghe nữa…con bé lại khóc òa lên…

H xin lỗi….
Nhưng thật sự H cảm thấy H yêu N hơn L…và N là người đến trước L…thật sự trong chuyện này H đã sai….đã đùa giỡn với tc của L…
Giờ L muốn chửi bới hay đánh đập H thế nào cũng đc….chỉ mong L đừng hận H và đừng làm gì dại dột…
Tình cảm của H dành cho L cũng suất phát từ con tym nhưng có lẽ ko đủ nhiều để H có thể bỏ Ng để đến bên L đc….
Mình chưa nói dứt lời con bé…chặn họng mình luôn…
Từ giờ mình là bạn nhé…
Rồi đứng dậy đi về luôn….
Hành động và lời nói khó hiểu của con bé làm mình day dứt khổ sở rất lâu sau đó…
Cũng như lúc đầu mới quen L mình cũng đã nói qua rồi đó…L là 1 cô bé có cá tính rất đặc biệt….
Giờ thì mọi người đã hiểu cái đặc biệt đấy chưa ? làm bạn nhé…cái câu nói đó đáng ra mình là người nói mới đúng chứ…
Trong lúc đó mà con bé còn nói đc như thế đủ biết là con bé có cá tính như thế nào…
Và thế là mình đã phải lựa chon….và người con gái mình lựa chọn để tiếp tục yêu là Ngọc…là người con gái ở xa mình…chứ ko phải gần…là quen qua mạng chứ ko phải quen qua bạn bè hay ở trog trường…gần nhà gì đó…
Có lẽ check khác với mọi anh em khác….vì đã chọn N…nhưng ở hoàn cảnh đó…thời điểm đó…check đã yêu N = cả con tim…= tất cả nhữg gì mình có…lên quyết định chọn N check ko hối hận…..

Quyết định chọn Ng chứ ko phải là L quả thật là 1 quyết định hoàn toàn theo trái tim mách bảo…
Biết là con bé bị tổn thương nhiều lắm…biết là con bé đau khổ….biết là mình đểu nữa….biết là….biết là….
Thật sự nhìn con bé đi về mà muốn níu tay kéo lại nắm…

Vì mình biết 1 khi con bé đã quyết định đến đây gặp mình….là đã còn rất nhiều tình cảm với mình…chỉ cần mình xin lỗi…hoặc sửa sai…chọn con bé….chấm dứt mọi liên lạc với Ng thì con bé sẽ lại tha thứ cho mình….

Mình hiểu điều đó…qua từng lời nói nét mặt của con bé….

Nhưng những gì con bé hi vọng….những gì con bé tưởng tượng lại ko thành hiện thực….
Chính mình đã dội 1 gáo nước lạnh…vào con bé…dập tắt mọi hi vọng của con bé vào tình cảm của 2 đứa…
Có lẽ cả cuộc đời này con bé sẽ thù ghét mình lắm…..sẽ ko bao giờ tha thứ cho mình….

Ân hận…cũng quá muộn màng….giờ điều quan trọng nhất đối với mình…là làm sao mà mang lại đc hạnh phúc cho Ng người con gái đã khiến mình phải đánh đổi rất nhiều thứ để có đc 1 tình yêu như vậy…
Mình hiểu hơn bất kì hơn ai hết…nhất định mình phải mang lại hạnh phúc cho Ng ko để Ng phải buồn 1 lần nào nữa…

Trong đầu luôn tự nhủ chỉ để 1 người con gái bị tổn thương vì mình thôi….nhất định ko thể để cả 2 người con gái mình yêu bị tổn thương đc…
Và còn phải nghĩ cách làm thế nào để ổn định đc tình cảm của L nữa….( từ giờ gọi con bé = L luôn nhé…vì ko yêu nhau nữa…lên ko gọi từ con bé nữa…^^ )

ko hẳn là muốn quên tất cả tình cảm của mình và con bé…nhưng ko muốn nhớ tới nữa…đau lòng lắm…có quá nhiều kỉ niệm…quá nhiều nơi mỗi khi đi qua đều gợi lại nỗi đau….đều mang đến hình ảnh hồn nhiên nhí nhảnh của L….mọi truyện nghĩ là dễ nhưng hoàn toàn ko như thế…
Để quên 1 người con gái như L mình đã mất 1 time dài…

Khoảng thời gian đó đối với mình thật sự rất khó khăn và đau khổ…nhưng mình vượt qua đc cũng nhờ nhiều vào bx….
Lúc nào bx cũng ở bên mình động viên chia sẻ an ủi mình…dù ko biết mình buồn bực hay cáu gắt vì điều gì…
Tình cảm của mình và bx ngày càng tiến triển tốt hơn…xác định luôn…2 đứa phải vào đại học…để đc ở bên nhau…để đến đc với nhau cần rất nhiều nỗ lực ở mình….
Vì thời điểm đó…mình gọi là chả biết cái gì trong đầu luôn…giờ lao đầu vào học kịp làm sao đc…? Nhiều lúc oải lắm….
Bx thì học giỏi chả bù cho mình….chỉ khổ cho thằng bạn gần nhà học giỏi…suốt ngày bị mình hành cho làm việc hết công suất luôn….
Nhưng 1 khi đã có gì đó mờ ám thì ko bao giờ dấu đc lâu…nói đúng hơn là cái kim trong bọc có ngày lòi ra….
Thật sự mình lúc đó lười lắm…có chịu học hành gì đâu…suốt ngày cắm đầu vào game…vẫn aoe rồi audition đều đều…
Nhưng lập 1 cái nick au khác để tán gái cho vui chứ ko dám dùng nick chính của mình sợ bx phát hiện ra thì coi như xong luôn….

Mình toàn văn đi học thêm để đi chơi game cùng mấy ông anh….và mấy thằng bạn chí cốt nữa….
Anh em nào nghiện game thì biết đấy…đã ko chơi thì thôi…chứ còn xác định làm game thủ rồi…thì cày ngày cày đêm….đợt đấy cày MU nữa…đua top khổ vật vã….suốt ngày chỉ cắm chuột ở quán….
Bx thì gọi điện kiểm tra liên tục…khổ ko tả đc suốt ngày phải văn vở….thế nọ thế kia đủ mọi lí do trên đời….
Nhiều lần bị bx bắt đc nói dối đi học thêm…để đi chơi game thế là bx dỗi liền 1 tuần ko thèm nói chuyện với mình…hix2…

Tính khí mình thì thất thường….tại đợt đấy mải chơi nữa…bạn bè thỉnh thoảng rủ rê lôi kéo vẫn đi đập đá nhiệt tính….
Nhưng đi với tần suất ít hơn trước….có tiền mới đi chứ ko cắm cốp hay báo nhà gì nữa cả…
Đấy là thời điểm mình liên tục gặp L đi cùng 1 thằng nào đó…học trường khác….ngày nào cũng đưa đón nhau đi học…
Nhưng là đi = xe máy…chứ ko đi = xe đạp như mình….
Ko hiểu sao….quyết định như thế rồi ? phải cố quên L….ra khỏi đầu…mà mỗi khi nhìn thấy L đi với thằng đó trong lòng mình lại trỗi dậy 1 đống cảm xúc khó chịu có…bực mình có…ghen tức có……chắc đấy là tính ích kỉ của đàn ông mà hầu như ae nào cũng có đúng ko ? ^^
Lúc ở bên người ấy thì ko trân trọng ko biết giữ lấy…giờ mất rồi lại tiếc…lại thấy nó cứ lao lao làm sao
Nhưng thật lòng mình vẫn m0ng L đc hạnh phúc…ko phải đau khổ như khi yêu mình nữa…mong là thằng đó sẽ mang lại hp cho L….

Tai học cùng trường nữa…lên mình và L giáp mặt nhau liên tục…nhưng có bao giờ nói chuyện nữa đâu…từ cái tối hôm đó…tại sao L bảo là bạn ….? Mà lạnh lùng với mình thế ? chắc L hận mình lắm….
Mình ko trách L…nhưng mình chỉ thấy lo lắng cho L…khi vừa ct mình đã nhận lời yêu thằng kia luôn….sao L lại tìm 1 người lấp khoảng trống như vậy ?
Liệu như vậy L có hạnh phúc ko ?

Thời gian cứ thế trôi đi cũng qua hết năm lớp 11…mình chả có tí gì kiến thức trong đầu cả….và càng lúc càng khiến bx thất vọng….
Vì suốt ngày luôn mồm nói…sẽ cố gắng học để sau này thi đỗ đại học ở dưới HN…2 đứa sẽ đc ở gần bên nhau hơn…rồi thì phải học thì mới có tương lai….mới có thể chăm lo cho bx về sau này được chứ….

Nói thì hay như thế đó…nhưng hành động lại ko đi cùng lời nói...hầu như lúc đó mình chỉ nói mồm thôi…chứ cũng chả thay đổi đc là mấy…
Nhiều lúc nhìn thấy bx buồn…mình lại cố lao đầu vào học…nhưng thật sự mất gốc từ trước rồi…giờ ngồi vào bàn học cứ như kiểu tra tấn ý…có hiểu gì đâu cơ chứ…

Đã thế còn bao nhiêu anh em rủ rê đánh điện tử….rồi thì bọn bạn rủ đi đập đá….đủ các kiểu…công nhận với anh em 1 điều…ai đã ngoan rồi…thì họ vẫn cứ ngoan..( ít bị cám dỗ..) còn đã hư sẵn rồi…bắt thay đổi thành 1 con người khác khó lắm…

Mình cũng là người như vậy thôi…vì chả thay đổi đc mấy trong khi đó thì bx cứ 24/24 kèm cặp suốt..nhiều lúc mình còn thấy khó chịu…vì hầu như ko có chút nào đc riêng tư cả…đi sinh nhật mấy thằng bạn thân cũng bị gọi liên tục…ko ngồi thoải mái đc…
Thật sự cũng thông cảm cho bx…tại bx phát hiện ra nhiều lần mình nói dối bx rồi…lên niềm tin bx dành cho mình đang vơi dần theo time…bx ở xa ko làm thế nào đc…chỉ có liên lạc qua điện thoại kiểm soát mình đc thôi…lên nhiều lúc cũng gọi hơi nhiều khiến mình thấy khó chịu…

Cái tuổi mới lớn…mới có 17, 18 tuổi đầu…thì làm gì có chuyện ai quản đc…và càng ko bao giờ muốn bị quản….còn thời điểm hiện tại thì khác…đang mong đc gấu quản 24/24 đây mà chả đc…hihi..

Từ ngày bx ở trên nhà mình về…mình cũng có xuống sơn tây thăm bx 1 lần…nhưng chỉ gặp nhau ngồi uống nước 1 lúc..thì bx đã phải về rồi…chả có gì đáng nói cả…lên mình cũng ko kể trong truyện nữa…thời gian này…súng ống để lâu…bị thời tiết bào mòn dữ dội…nhưng ko thể để tình trạng đó…tiếp diễn đc….Audition lúc đó vẫn là 1 vườn rau với vô số loại rau…mình đành làm nông dân thu hoạch rau…cho súng đỡ bị treo lâu ngày….về sau tịt nòng thì chết…
Chỉ là nông dân thôi nhé…chứ ko yêu đương gì trên mạng nữa cả…mình bx là quá đủ rồi…giờ mà có vô tình tán em nào nữa…thì lại quay lại với tình trạng xoay sở 2 người 1 lúc chắc mình điên đầu mất….

Còn về L thật sự mình lo cho con bé lắm…ko biết ở bên người đó…có hạnh phúc ko ?
Mình nhờ bạn bè mình…điều tra xem thằng đó là ai…? Nhà ở đâu? Có chơi bời gì ko ?
Có chơi bời thì chơi bời thế nào ? chơi kiểu bựa nữa thì vứt….
Về sau mình cũng biết thằng đấy cũng là 1 thằng tán L từ ngày mình mới yêu L…nhưng biết L yêu mình rồi lên nó rút lui…sau này ct mình L hay nhắn tin nói chuyện với nó…rồi chả biết thế nào mà lại nhận lời yêu nhau…chả biết có yêu đc ngày nào ko ? mà nhận lời…hay chỉ là muốn lấp khoảng trống của mình để lại….
Thấy kể thằng đấy cũng thuộc loại con nhà giầu….công tử…chả phải làm gì bao giờ cả..mới lớp 10 bố mẹ đã mua xe máy cho đi rồi…trong khi mình đạp xe đạp bục cả mồm…( hồi đó có xe máy đi học cũng bảnh lắm rồi…)
Thằng đấy chơi bời còn gấp chục lần mình chứ chả vừa cũng đầu bò đầu biếu đấy…chả biết rồi L sẽ thế nào nữa…
Giờ chỉ mong sao thằng đấy nó yêu L thật lòng…và đừng để L phải buồn nữa là mình đã cảm ơn nó lắm rồi…

Hết hè năm đấy mình vào lớp 12 cuối cấp…bà già lo lắng lắm…sợ mình còn thi trượt cả tốt nghiệp ý chứ…đừng nói là thi cao đẳng hay đại học..nghe nó xa vời lắm…^^
Bà già bắt đầu cho mình đi học lò…rồi thì thuê gia sư đủ các kiểu…hix2…toàn thuê gia sư già đắng già cay…mặt thì nở hoa…nhìn mặt cô giáo mà ko sao học nổi…

Rồi đùng 1 cái….điều khủng khiếp nhất bất ngờ nhất lại xảy ra với mình…
Tối hôm đó…bx hẹn mình onl chát nói chuyện…
Ko biết là có chuyện gì mà bx lại hẹn chát sớm thế nhỉ ? đã đinh ninh có chuyện gì rồi…chả nhẽ bx lại phát hiện đc ra cái gì nữa chăng ? mình thật sự chả muốn cãi nhau nữa tí nào cả…mệt mỏi lắm….
Vừa onl cái….bx buzz luôn….
Ox ăn cơm chưa ?
Ox chưa giờ vẫn sớm mà….sao bx ko gọi điện mà lại hẹn ra chát thế ?
Có chuyện gì khó nói à ?
Vâng….
1 hồi lâu vẫn chưa thấy bx pm lại….
Buzz….bx đâu rồi có chuyện gì bx nói đi…
Trước khi bx nói…ox phải hứa 1 bx 1 điều ox ko đc buồn nhé…
Bx nói đi….
Ox hứa đi đã…
Bx cứ nói đi…ox ko dám nói trước…
Bố mẹ bx bảo với bx là sau khi học hết lớp 12 sẽ cho bx sang singapo du học….
Cái gì cơ…? Thật hả bx ?
Thật….bố mẹ bx đang bắt đầu chuẩn bị rồi…
Sao sao lại thế ?
Sao lại phải sang đấy học ?
Sao lại đi đúng thời điểm này….
Bx có biết dạo này ox phải học gia sư…ox phải học lò suốt ko ? chưa vào năm học mới…mà ox đã cố gắng hết sức rồi….
Bx phải cho ox cơ hội chứ…
Hix2…ko phải như vậy…ko phải là bx ko cho ox cơ hội..nhưng thật sự là bố mẹ bx bắt bx phải đi mà…chứ có phải bx muốn đi đâu…
Ko có cách nào ? để bx đc ở lại à… ?
Bx cũng ko biết nữa…
Thế những cố gắng của ox là vô nghĩa sao ?
Bx xl…nhưng ox cố gắng cũng vì cả bản thân của ox nữa mà…sao ox lại nói là vô nghĩa chứ… ?
Bx ko đi đc ko ?
Ox đừng như thế mà…bx sợ lắm…còn 1 năm nữa mà…hết năm lớp 12 bx mới phải đi mà…từ giờ đến cuối năm học biết đâu bố mẹ bx sẽ đổi ý…
Ừ…mong sao là như thế..!
Thôi bx ăn cơm tắm rửa đi…ox off đây….
Ơ kìa….
Đã bảo hứa với bx ko buồn cơ mà….
Ox ko sao…ox muốn đi lang thang hít thở ko khí 1 lúc thôi mà….ko có gì đâu bx đừng lo…